:: Toán 1 :: Học hết sức - Chơi hết mình ::

@Dương: bài thơ mình đầy tính ẩm thực, văn hóa, xã hội mà có 8 điểm à, đắt đỏ quá đấy.
Còn thằng Khang thì đừng mong nó post dc bài nào nhé :)) thằng đấy may ra xem film sex thì dc thôi, mấy cái vụ này nó ko hám đâu.
@ Trang: lập facebook rồi, nhưng thấy ko hay = blog về cái khoản entry :|
facebook nó thiên về up ảnh, video với cả sức lan mạnh hơn thôi, ngoài ra cũng chả có gì.. theo tôi là vậy.À đc cái load nhanh hơn blog khoảng vài.. triệu lần:)). nhưng chắc lập ra để đấy :|
hay thử nốt myspace nhỉ? tớ là tớ thấy bọn nó ở đây chỉ chuộng myspace thôi.
@all: tập đánh máy 10 ngón mãi mà chưa được, chán chuyện.
Đã thế, tớ luyện đánh máy= 10 ngón .. chân, ai luyện cùng tớ ko?
 
nó chưa lên đường đâu, vẫn đang ngồi đây hóng hớt đây này =))

Thằng Mai nhé, mày ăn khao tao cả hè rồi giờ dám hỗn cụ à [-(

Khao tất trừ thằng mai [-(

edit: quên mất, CMSN thằng ngu nhì (nếu nó đọc đc =)))
 
Chỉnh sửa lần cuối:
thằng Ngu Nhì có acc HAO đấy
nó có lên nhg còn e lệ ko dám post bài ;))chắc xấu hổ =))
CMSN Khang Ngu nhì <:-p
Tùng cứ khao hết đi rồi bắt thằng Mai khao lại =)) thế là fat. đc nó tội láo :))
@minh: luyện đánh 11 ngón chân cơ ;))
 
khổ
lên đọc bài ku Tùng đúng lúc vừa ăn xong =)) đâm ra thấy dek có cần =)) chú về là anh cứ táng chú một trận đã, cóc cần biết có dc khao hay ko =))
mà cũng giống chú thôi :)) chú chém gió đúng lúc đang ở xa, đâm ra thấy dek có sợ =)) chứ chú cứ về mà xem, lúc ấy chú có biết sợ thì anh cũng táng chú rồi =))
đọc xong cũng thấy tự sợ mình luôn =))
@Các bạn: Chiều mai ae bắt bạn Nhì khao đê ^^
 
tuấn anh nói máu me vãi chưởng =)) sợ thế :-ss
khi nào mày đánh nó thì chụp đầu lại cho tao đánh hôi với :)) nói nhỏ thôi ko nó biết =)) tao mất đc khao chết ;))
mai ko biết có ở lại học ko :-/ nhg fai bắt ngu nhì khao \:d/
 
Cmsn khang ngu nhi` :d
@đệ: tỉ muốn ăn khao =(( ăn món hà nội cơ =(( ko loteria hay KFC j j đâu :( ăn bún thang, bún ốc, bún chả, phở bò, nem chua rán, nộm, bánh cuốn, bánh chứng, bánh gạo :(( ôi mẹ ơi thèm :((
giờ này đúng 6 tháng nữa là hiện diện ở xứ nhà rồi :-< còn tận 6 tháng nữa cơ ạ :(
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Ams’ Got Talent​




AGT???

- AGT – 1 cuộc thi được tổ chức dành cho tất cả các Amsers.
- AGT khao khát tìm kiếm và phát triển tài năng trên mọi lĩnh vực.*
- AGT tạo cơ hội khám phá và thể hiện bản thân.
- AGT rèn luyện sự tự tin và bản lĩnh sân khấu.
- AGT – nơi bạn toả sáng và bước chân vào thế giới chuyên nghiệp.


Tham gia AGT, bạn được?

- Cơ hội biểu diễn trước toàn trường trong một buổi giao lưu 90 phút hoành tráng.
- Cảm giác được trở thành người của công chúng khi clip tài năng ghi lại phần biểu diễn của bạn được vote qua website news.zing.vn.
- Cơ hội được xuất hiện trên VTV6. Đội ngũ phóng viên VTV6 sẽ theo sát tất cả các vòng thi, ghi lại hình ảnh của những tiết mục nổi bật, những thí sinh tiềm năng.
- 3 tiết mục xuất sắc nhất của AGT sẽ được biểu diễn và trao giải trong đêm dạ hội Ice n’ Fire do tập thể A1-0710 tổ chức.
- Cơ hội được nhận những giải thưởng : Tổng giá trị giải thưởng lên tới 10 triệu đồng.


Đăng kí?

Hãy cho chúng tôi biết 4 điều …
1. Tên bạn/ các thành viên trong nhóm
2. Lớp bạn/ các thành viên trong nhóm
3. Liên hệ
4. Tiết mục
… theo 1 trong 4 cách …
1. Gọi điện: 0169 8800 501 gặp Tuấn Anh hoặc 01234 229 551 gặp Chi
2. Add nick YM: crazy_monkey186 gặp Diệp hoặc thubrainy gặp Thư
3. Gửi bản đăng kí cho bất kì thành viên nào của 11A1 p404 (khối sáng) hoặc Nguyễn Linh Kha 11A2 p309 (khối chiều)
4. Email đến
[COLOR="Red"][email protected][/COLOR]
… và trước 23h59’ ngày 20/12/2008.

*Tài năng thể hiện không có giới hạn, trên tất cả các lĩnh vực như: hát, các kiểu nhảy, biểu diễn mọi loại nhạc cụ, beatbox, ảo thuật, vẽ, thời trang, làm thơ, kể chuyện, tất cả các tài lẻ hoặc những khả năng khác đặc biệt …
 
hay nhỉ? tiếc là mình ko có mặt ở Ams :((
@ Cương: cơ hội dành cho ông, biểu diễn đánh máy với ngón chân thứ 11 của ông, đảm bảo giải nhất.
@all: chém gió là 1 nghệ thuật, thiết nghĩ đây cũng là 1 tài năng. 12 Toán Ams ít ra cũng phải có giải, theo tôi là vậy, để tớ còn rạng rỡ với Tổ quốc chứ :))
hoặc nhờ thằng Nam, Mai Hiếu, Việt với khả năng xem film sex nhiều tiếng liền, Hiền với khả năng ăn liên tục ko có rau blah blah blah.
 
@mih: trong lúc giải lao, bạn đã cho ra đời cái myspace rôi:x cảm nhận thì y hệt blog, nchung là tốc độ tăng gấp vài nghìn tỉ :)) nhưng khả năng kết nối kém, đại loại invite friend thì phải hiện diện sẵn trong list email cơ 8-}
@lùn: 4h chiều thứ 2 chị có mặt ở sân bay boston em yêu ạ :x em ở MA, cak boston xa ko =))
@all: sao cái tài năng j j ở trên kia, lớp mình ko thi độ bỉ nhỉ 8-| hay thi làm thơ như thầy Cn vẫn dạy các chú đây ;))
 
Chỉnh sửa lần cuối:
@Trang: thế hả:)) tôi thì ko quan tâm khả năng invite friend lắm, vì cũng chả cần thiết. Mà về cái tài năng sao lại nói bạn bỉ thế, có tài thì phải bộc lộ.

Làm thơ thì tớ đây cũng có tài, bài thơ ẩm thực hay kinh khủng( tự đánh giá).
Làm văn thì tớ đây cũng lai láng, blog viết ra đáng dc giải Nobel Văn Học(tự đánh giá)
nhưng nói chung là thơ văn muốn thuyết phục dc lòng ng`, phải cái gì đấy giật gân. Nhân đây, xin paste 1 bài BẢN KIỂM ĐIỂM của 1 hs giỏi văn:
Kính gửi: Cô giáo chủ nhiệm
Đồng kính gửi Ban giám hiệu nhà trường

Kính gửi: Cô giáo chủ nhiệm
Đồng kính gửi Ban giám hiệu nhà trường

-Tên em là H , học sinh lớp 12C5 .

-Hôm qua em đã phạm phải một tội lỗi vô cùng to lớn là đánh bạn cùng lớp . Em xin tường trình lại sự việc như sau : Sáng 4/10/2008 em có đi xe đạp qua bãi gửi xe thì gặp bạn C , bạn không có tiền nên đã vay em 500 vnd để gửi xe đạp , em liền không ngại ngần đưa hẳn cho bạn tờ 1000 vnd để gửi xe . Nhưng sau khi bạn ấy gửi xe xong thừa 500 vnd thì lại không trả em mà mua kẹo cao su ăn mặc dù em đã dặn gửi xe xong nhớ đưa lại em 500 vnd để em gửi xe . Em không kiềm chế được nên đã xông vào đấm bạn một cái vào bụng , em chỉ định đấm bạn ấy một quả cho đỡ tức rồi thôi nhưng bạn C lại lao vào em định đấm trả nên em buộc lòng phải tự vệ bằng cách lên gối vào mặt bạn ; sau đó các bác ở chỗ gửi xe đã can ngăn nên bọn em thôi đánh nhau mà vào lớp .

- Sự việc cỏn con đó tưởng như chỉ đến đó là kết thúc nhưng giờ ra chơi bạn C lại dùng những lời lẽ thiếu văn hóa và hẹn em hết giờ học ra sau trường "giải quyết" nốt việc này . Tất nhiên , em không phải là một người hèn nhát nên đã chấp nhận lời mời này của bạn .

- Giờ tan học , học sinh ùa ra khỏi trường như đàn ong vỡ tổ , ai cũng hân hoan trở về nhà nghỉ ngơi sau một ngày học tập căng thẳng mà có ngờ đâu tại đây , chỉ sau ít phút nữa sẽ diễn ra một cuộc chiến đấu một mất một còn giữa hai ông . Chỉ vài phút sau , cả trường đã không còn bóng học sinh , yên lặng đến rợn người . Tầm 5 giờ , không một ánh đèn , ngoài trời tối đen như mực . Gió rít từng cơn lạnh thấu xương . Chưa bao giờ em ở lại trường vào tầm này , ánh sáng le lói từ vầng trăng khuyết phía xa xa đã dẫn đường cho em ra điểm hẹn , những hàng cây mà mọi ngày em vẫn hay ngồi dưới đó với bạn gái giờ đây trông quái dị khác thường . Nhưng không gì có thể lay chuyển được khi một người đàn ông đã quyết định (cool) . Bước những bước gấp gáp trên con đường dài và hẹp chạy ngang qua nhà máy bỏ hoang , em ngước mắt nhìn quanh . Bạn C đã đến đó đợi em , nhưng bạn C không đi theo một mình mà dẫn theo một bạn khác nữa học lớp trên to bằng 2 lần . Em cảm thấy shock thật sự khi biết bạn C là một kẻ như vậy , bạn đã không đủ dũng khí để đối mặt với em như 2 người đàn ông mà phải dắt theo người hỗ trợ , em bực tức vô cùng vì điều đó đã phá vỡ sự thiêng liêng của buổi gặp này . Chưa đợi em bỏ cặp xuống bạn to lớn kia đã xông đến , em thật sự không muốn ra tay với bạn này nhưng bạn này cứ lao đến trước mặt em , tiện tay em nhặt luôn cục gạch to bằng bàn tay ném vào mặt bạn ấy , bạn ấy vật xuống đấy không nhúc nhích cũng chẳng nói lấy nửa câu .

- Vậy là bây giờ chỉ còn em và C , cuộc chiến của 2 người đàn ông giờ mới thực sự bắt đầu . Gió rít từng cơn nghe đến rợn người , em và C , mặt đối mặt , nội lực trổ ra đã đạt đến đỉnh điểm nhưng chưa ai muốn động thủ trước.

- Chẳng biết bạn C lấy đâu ra một cái ống nước bằng sắt dài 1m để tấn công em , em bình tĩnh dùng thân pháp khoái tuyệt để né tránh . Càng đánh càng hụt nên bạn C trở nên điên cuồng . Bạn C nhảy lên cao rồi thuận tay tung ra chiêu Thái Sơn Áp Đỉnh , chiêu này vốn không phải là tuyệt kĩ trấn áp giang hồ nhưng với nội lực cực kì hùng hậu của C thì chiêu này trở nên cực kì nguy hiểm . Mặy đỏ bừng bừng , lấy hết sức bình sinh vụt mạnh xuống , chiêu này xuất có thể khiến trời long đất lở . Em vội nhảy lùi ra phía sau nên không bị thương , mặt đất chỗ cái ống nước chạm xuống thì nát vụn thành ngàn mảnh . Định thần nhìn kĩ lại thì thấy tuy em xuông bị thương nhưng cái áo Le'vis giá 135$ của em thì đã rách một vết to tướng . Quá giận dữ em không kiềm chế được nhảy thẳng đến chỗ bạn C tung ra chiêu cuối cùng trong Thiên Tàn Cước , bạn C thấy khí thế vô cùng hùng dũng của em thì thất kinh né sang một bên . Quả thật bộ pháp của C vô cùng ảo diệu , tựa như nước chảy mây trôi nhưng so với một người võ nghệ siêu quần như em thì đó chẳng khác nào trò con nit . Vòng ra phía sau , em nắm lấy tay cầm vũ khí của bạn rồi bẻ ngược ra phía ra , có lẽ lúc đó em nghe thấy một tiếng rack khá nhỏ ; rồi giật lấy câu gậy trong tay bạn C em tiện tay chém mạnh xuống một nhát . Nhận thấy bạn nằm dươi đất rên rỉ em vội thu chiêu lại , nhưng quá muộn , chiêu chưa đến nơi nhưng khí kình quá mạnh .. Bạn C nảy người lên một cái rồi im hẳn . Nhớ lại lời nói của sư phụ là không bao giờ đánh kẻ đã ngã , em liền để hai bạn nằm đó rồi đi về nhà cho kịp giờ xem phim.

- Tối hôm đó bạn C dẫn bố đến nhà em đòi "nói chuyện" . Bố em bảo không thèm tiếp nên em đành miễn cưỡng ra tiếp . Hai bố con bạn C cứ chửi em xơi xơi , em định giải thích nhưng mõi lần như vậy bác ấy lại nói " Im mồm " . Lời nói của Bác văng vẳng trong đầu em : " Mỗi chúng ta khi sinh ra , ai cũng có quyền tự do , quyền được ngôn luận , quyền được mưu cầu hạnh phúc ... " Thế mà bố con thằng vô lại này lại không cho em nói , như thế là trái với tinh thần của Bác , trái với chính sách của Đảng . Xác định đây là những kẻ chống đối lại Cách Mạng nên em không ngần ngại đập cho cả hai tên vô lại một trận rồi tống ra khỏi cửa .

- Viết xong bản kiểm điểm này em thấy mình hoàn toàn không có lỗi , em xin rút lại lời nhận lỗi phía trên . Kính mong Nhà Trường xem xét rõ sự việc này để trả lại sự trong sạch em.


Tái bút : Bác em là bộ trưởng bộ GD&ĐT cũng hoàn toàn đồng tính với việc làm của em . Nếu cần các thầy cô có thể gọi điện lên bộ để xin ý kiến.
===========================
Lời bình của tớ: bài viết bộc lộ sự hiểu biết về võ thuật, lòng tự trọng, sự thật thà và sự am hiểu về Đảng và Nhà Nước. Rất hay.
Các bạn đọc qua cũng nên học tập nhé:D
 
nếu dùng ngón thứ 11 mà thi fan tài năng thì lộ hết hàng :"> mới lại luyện chưa thành thạo :)) nhg có thằng Hiệp siêu nhân phớ thì nó biết nâng tạ bằng ngón 11 đấy ;)) nó bảo sáng nào cũng tập nên chắc khả năng đạt giải nhất là ok =))
còn giải chém thì thiếu mất n` ng` tài năng nên chắc ko xong [-( làm thơ thì có khi mời thầy Thắng cho 1 bài đảm bảo hơn Bút Tre :)>-
 
Có những buổi trưa nào cả bầy ở lại trường :-/

Mà giờ có bắt đồng phục mới đc vào trg ko @@
 
gần 1 h
cô đơn
lạnh
yên tĩnh
mệt
mèo
bút và vở
máu
nước lã
...
TÔI
 
Chỉnh sửa lần cuối:
nếu dùng ngón thứ 11 mà thi fan tài năng thì lộ hết hàng :"> mới lại luyện chưa thành thạo :)) nhg có thằng Hiệp siêu nhân phớ thì nó biết nâng tạ bằng ngón 11 đấy ;)) nó bảo sáng nào cũng tập nên chắc khả năng đạt giải nhất là ok =))
còn giải chém thì thiếu mất n` ng` tài năng nên chắc ko xong [-( làm thơ thì có khi mời thầy Thắng cho 1 bài đảm bảo hơn Bút Tre :)>-

Ghê quá:o sáng nào cũng tập? kiểu này Hiệp chắc " khỏe" kinh khủng đây=))
Mà Mr Thắng có tài làm thơ à? sao tôi ko biết nhỉ? :o post 1 bài thơ Mr Thắng làm lên đây xem nào\:d/
@ Dương: bài thơ pha trộn thể loại thơ Hai-Cu của Nhật Bản, như 1 bức tranh thủy mặc, gợi chứ không tả, vài nét chấm phá nhưng giàu sức lan truyền. Cho 9,5 điểm bài này<:-p. Tôi thì chỉ thích làm thơ lục bát thôi, cho nó dân gian:
Ngày này tôi ở phương xa:(
Nhưng lòng vẫn nhớ quê nhà xiết bao=((
Biết rằng số phận lao đao:-t
Nhưng mà sẽ cố, đỉnh cao thì về.8-}
 
mình có cái này cho các bạn nè, yêu các bạn lắm ạ :)) [trik blog một người quen :d ] à quên, mình khuyến cáo các bạn nào có đủ dũng khí thì hẵng đọc, còn đọc đến nửa rồi bỏ thì thôi đừng nên đọc làm j :))


Foreword: Bài viết dựa hoàn toàn trên trí tưởng tượng và suy luận, không có liên quan cũng như ám chỉ đến thực tế. Đề nghị không dựa vào bài viết để phán xét người viết.



Từ hàng nghìn năm nay, con người sống dựa vào thực phẩm. Mối quan hệ giữa đàn ông và phụ nữ có thể được định nghĩa qua mối quan hệ tương đối với thực phẩm. Từ giai đoạn chàng đưa nàng đi ăn tối tới giai đoạn nàng nấu bữa tối chờ chàng về ăn là cả một quá trình dài dặc. Đối với phụ nữ nói chung, thực phẩm rất đơn giản còn đàn ông thì rất khó hiểu, trong khi trên thực tế thực phẩm có rất nhiều loại mà đàn ông chỉ có vài dạng mà thôi. Đàn ông là người cung cấp thực phẩm, thuở xa xưa thì bằng cung tên, thời nay thì bằng tiền mặt hoặc visa card, phụ nữ đến lượt mình chế biến thực phẩm đó để lại chui vào dạ dày đàn ông. Đàn ông ứng xử với thực phẩm cũng rất khác nhau chứ không thống nhất như phụ nữ. Nhiều ông đầu óc thấm nhiều tư tưởng cao siêu, coi ăn uống là phù du, nhưng một ngày không tránh khỏi ba bữa ngồi vào mâm cơm, trong trường hợp còn có cơm mà ăn. Nhiều ông vị giác kém, ăn cơm thiu canh hẩm cũng không thấy khác biệt, nhưng nhiều ông khó ăn khó uống từ lúc lọt lòng. Nhiều ông cả đời không rửa được cọng rau hay cao hơn là nấu được tô mì, nhưng những quyển sách nấu ăn được covet nhất trên Vogue toàn do đàn ông chấp bút...Nói chung đàn ông ăn uống hào sảng luôn gợi cảm giác tin cậy và yêu thích với phụ nữ. Đáng sợ nhất là những người hoàn toàn không để tâm đến thú vui ăn uống, coi ăn uống chỉ là phương tiện nạp năng lượng. Gai vị giác của những người này đã bị thoái hóa, khi ăn chỉ tính đến calorie và nutrition, gây cảm giác bất an cho phụ nữ. Trong những người trân trọng thú vui ăn uống cũng chia thành nhiều dạng, dạng tham ăn uống bỏ bê vợ con như Oblonsky trong Anna Karenina làm phụ nữ căm ghét, vừa mê ăn uống vừa biết yêu chiều phái đẹp như Muju trong Marrying Buddha lại rất được yêu thích. Suy ra quan trọng là cách ứng xử với phụ nữ còn thực phẩm chỉ là phụ, nhưng phụ nữ vẫn không ngừng dùng thói quen ăn uống để đánh giá đàn ông.


Khi xưa thiên hạ nằm trong tay nam tử, cuộc đời là bữa tiệc lớn, phụ nữ là món ăn, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng (chắc ai cũng nhớ tới trò ăn sushi trên thân thể phụ nữ của dân Nhật Bản). H đây nhiều người phụ nữ vẫn sẵn sàng làm món ăn cho đàn ông để đổi lấy món ăn (chắc ai cũng nhớ tới câu bán trôn nuôi miệng). Nhưng phong trào phụ nữ bình quyền dấy lên mạnh mẽ, phụ nữ từ chối nấu ăn và vẫn yêu cầu đàn ông phải trả tiền ăn uống...Market là cái chợ, love market cũng là một cái chợ, đi chợ lựa món ăn thì cũng có thể lựa đàn ông. Nhiều người phụ nữ độc lập về tài chính, tung tăng đi chợ, chọn một thứ đồ ăn đem về rửa sạch, chế biến thành món ăn hấp dẫn. Phụ nữ cơ bản không hiểu, không gì có thể thay đổi bản chất được đàn ông, phụ nữ lại càng không. Món ăn cũ cho vào lò hâm nóng vẫn là món ăn nguội, đàn ông bạc bẽo có dùng tình yêu để cảm hóa vẫn là loại vứt đi. Nguyên liệu đã dở rồi thì có tài thánh cũng không thể chế biến được món ăn vừa miệng. Nhưng sĩ diện của phụ nữ là rất lớn, ít ai thừa nhận là mình nấu ăn dở, cũng ít ai thừa nhận là mình ko thay đổi được người đàn ông mình yêu. Vì thế món ăn dở vào miệng cũng ko thể nhổ ra, đành ngậm đắng nuốt cay mà đưa vào bụng, để rồi hậu quả thế nào thì chỉ mình mình biết. Cuộc đời mênh mông, không ai nếm được hết của ngon vật lạ trong thiên hạ. Công nghệ chế biến thực phẩm lại ngày càng tinh vi, rau héo thịt ươn vẫn có thể vênh váo trơ tráo trên sạp hàng, chỉ người kinh nghiệm mới nhìn ra được. Dựa vào điều đó có thể thấy đàn ông và thực phẩm cũng có khá nhiều điểm tương đồng.


Có người đàn ông như đồ ăn ngọt, thơm ngon bắt mắt. Đã mang gen XX trong người tức là mang gen mê ngọt, phụ nữ từ nhỏ tới lớn chỉ ưa ngọt không ưa xẵng. Khoa học chứng minh là dù có no đến mấy cơ thể vẫn có thể tiêu thụ thêm đồ ngọt, suy ra phụ nữ ko bao h chán ngọt. Tuy nhiên ăn đồ ăn ngọt có không ít tai họa, tai họa nhỏ là sâu răng, béo phì, đau tim, tai họa lớn là ăn ngọt quá nhiều thì không thèm ăn những cái khác nữa. Mà năng lượng của đồ ngọt là năng lượng rỗng, nói chung là không có lợi. Đồ ăn ngọt chỉ có thể nhấm nháp thỉnh thoảng, khi dùng dứt khoát phải có trà đắng bên cạnh để trung hòa.


Có người đàn ông như cơm trắng, hiền lành dễ bảo, luôn bị chìm khuất dưới thịt cá, khiến nhiều người ăn cơm mà không biết mình đang ăn cơm. Trên thực tế, chế biến món cơm trắng thơm ngon vừa độ không nát không khê là rất khó, tuy h đây đã đơn giản hơn nhiều nhờ vào nồi cơm điện. Trong cuộc đời mình, người phụ nữ có những lúc sẽ phải trở về với người đàn ông cơm trắng, đó là khi con tim ốm yếu đã bị bội thực của ngon vật lạ.


Có người đàn ông như canh cay, ớt đỏ rực hấp dẫn khiến phụ nữ không kìm được thèm thuồng phải húp một miếng. Khi đã vào miệng thì cay xé họng, nước mắt ko ngừng tuôn rơi, nhưng không thể nhổ ra nên đành nuốt ực để dạ dày bị thiêu đốt. Không thiếu người thích ăn cay, cũng như không thiếu đồ ăn cay.


Có người đàn ông như tô salad, màu sắc xanh đỏ tím vàng trộn lẫn bắt mắt, mỗi miếng lại khác nhau, làm phụ nữ cảm thấy rất thích thú. Nhiều khi ăn hết cả tô salad mới nhận ra toàn đưa vào người những thứ rau dưa nhạt nhẽo vô giá trị, chẳng có một miếng thịt nào. Cảm giác không tránh khỏi là thất vọng, trừ khi phụ nữ xác định ăn kiêng từ đầu.


Có người đàn ông như fastfood, rẻ, tiện lợi, thỏa mãn cơn đói tức thời...Nước Mỹ là quê hương của fastfood, ai sống ở đây lâu dài đều phải làm quen với loại thức ăn này. Với người đàn ông fastfood, phụ nữ không cần bỏ ra nhiều vẫn có ngay một suất đầy đủ. Tuy nhiên câu tiền nào của nấy không bao giờ sai, tác hại lâu dài của fastfood rất khó khắc phục. Fastfood phải tiêu thụ càng hạn chế càng tốt.


Có người đàn ông như món ăn ở nơi du lịch, cả đời chỉ ăn một lần. Món ăn có thể rất ngon, có thể không nuốt được, nhưng chắc chắn không bao giờ quên. Ngay cả sau này nếu được nếm lại cảm giác cũng không thể như buổi ban đầu.


Có người đàn ông như rượu, phụ nữ ít ai nghiện rượu nhưng lại dễ say. Vì ko biết gì về rượu nên không viết tiếp về đàn ông rượu. Những người đàn ông không có sự quyến rũ của rượu mà áp dụng cách hèn hạ là chuốc rượu để mê hoặc phụ nữ là đáng khinh nhất.


Có người đàn ông như ly cafe, đắng chát và ngọt ngào, khiến phụ nữ trằn trọc mất ngủ về đêm. Người đàn ông này nhiều triết lí, nhìn không thấy đáy...Chỉ có hai cách một là uống cạn hai là đổ đi.


...


Con người không thể thiếu thực phẩm, phụ nữ cũng không thể sống thiếu đàn ông.


Cuộc đời nhiều tình cờ và nhiều bất ngờ, phụ nữ kiểm soát chặt chẽ thực đơn hàng ngày một thì cần kiểm soát quan hệ tình cảm mười. Không được phung phí thực phẩm, nhưng đã thấy dấu hiệu hỏng thì phải dứt khoát bỏ đi không tiếc, cũng không được thất đức đem cho người khác.

Từ chuyện ăn uống có thể rút ra vài nguyên tắc (cho mình):
-Ăn để sống chứ ko phải sống để ăn. Gái nào ngu muội coi zai là lẽ sống sẽ vớ đc những bạn zai cocky coi mình là lẽ sống của gái. Đời công bằng mà.
-Ăn đủ chất, chú ý đến dinh dưỡng, nhưng món nào ngon nhất phải để sau cùng. Ko lúc đó no quá rồi thì lực bất tòng tâm thôi *wink*
-Lẽ thường bao h vào nhà hàng cũng thấy đồ ăn của người khác ngon hơn. Cần tỉnh táo với quyết định của mình.
-Các CẬU NÓI TRAI nói chung là dở sống dở chín...ăn ít thôi ko là đau bụng...

ENJOY YOUR MEALS, GALS!
 
@Trang: bài viết khá sâu đấy :)). lý luận có vẻ khá lạ, nhưng cũng khá thuyết phục.( đây là góc nhìn của ng` bình nhé, chứ nói về độ chính xác thì đúng phải xem lại, thuyết phục là 1 chuyện, đúng lại là chuyện khác).
thứ nhất: ăn ở đây nghĩa hơi mù mờ---> ý gì thế :))
thứ 2: hầu hết so sánh con trai với đồ ăn, mà so sánh con gái lại ít tẹo mà theo kiểu bảo vệ, chứng tỏ ng` viết ra là 1 girl đang lên cơn :))
thứ 3: so sánh kiểu này hơi phiến diện, tôi so sánh con gái với cái máy gắp thú nhồi bông, nhìn thì hấp dẫn, nhưng muốn có " thú" thì phải đút tiền vào, mà khi đút cũng chưa chắc có " thú" nổi, khó gắp lắm =))
thứ 4: nói chung, khá hay :)) :)) :))
 
thứ nhất chủ bài viết này đang theo học ở Colby colgate, theo chế độ full-ride, essay SAT tren 10 :)) lại là người đọc khá nhiều, nên có thể nói vốn thông tin khá rộng cộng thêm hướng lí luận có kết hợp đông tây--> tôi thik phong cách này :x
thứ hai bài viết này mục đích là làm rõ sự TƯƠNG ĐỒNG giữa đàn ông và thực phẩm --> phụ nữ chỉ là đối tượng đọc thôi ^^ ko phải là vấn đề chính được bàn đến
thứ ba là ông chưa đọc đoạn foreword rồi, đây chỉ là dựa trên trí tưởng tượng , trong hoàn cảnh cụ thể là ăn kem tỏi =)) mọi so sánh đều khập khiễng nên ko thể coi là phiến diện được :x
thứ tư, tôi đọc bài này 2 lần ngồi nghĩ mãi chưa ra là mình thích ăn món gì =)) bởi tôi mới chỉ gặp CÁC CẬU TRAI thôi :))
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Back
Bên trên