Thế đấy , lại đang nghe cái bài hay bị nghe ... Hôm kia thấy khó chịu khi nhìn thấy ...lại giống ... Hình như muốn quên cũng chả được . HÔm qua đi nói chuyện từ 8h--> 12h đêm mới về ... cũng đúng là số phận khi nhắc đến nhiều chuyện...Ko thể có duyên với nhau , hồi đầu khi có thể thân thân thì tôi là người làm xa nhau ra...để đến bi h thì tôi có muốn thì cũng ko thể được nữa. NGhe nói : "Nếu chúng mày thân nhau đựoc từ hồi đấy thì mọi chuyện đã ko bị đến như bi h"... Là số phận cả rùi, số phận dẫn tôi trên con đường quen u , ko ưa u lần đầu tiên bit...dần dần để tôi chơi với u...làm những điều...và thik u...Và cũng số phận để mỗi lần tôi nguôi ngoai rùi thì lại kéo tôi lại gần u ...
Và bi h thì để tôi xa u thế này và sẽ ko thể tiến đến gần u 1 lần nào nữa...Đó là số phận phải ko? ...số phận hay là do chính bản thân tôi??...Từ lúc nào tôi đã ko còn nhỏ những giọt nước mắt vì nuối tiếc nhưng từ lúc nào tôi đã ko thể để nước mắt ngừng chảy vì cái khoảng cách này ...Cuộc đời tôi đã từng trải qua những điều này nhưng chỉ mình u khiến tôi...Tôi bit đã đến lúc mình phải bắt đầu cho 1 cuộc sống mới , quên hết những cảm giác , những hình ảnh ...quên tất cả...vì rằng chỉ 1 thời gian ngắn nữa thui tôi và u sẽ ko còn gặp nhau, vì rằng mọi thứ sẽ mãi chỉ là kí ức... Ước gì tôi gặp lại u 1 lần , gặp lại u đang đi cùng tôi trên con đừong đó mỗi chiều... ước gì tôi ko đánh mất nhiều thứ đến thế , ước gì tôi ko đánh mất 1 phần con người tôi, ước gì tôi lại là tôi và u lại là u...Nhưng dù thế nào tôi và u sẽ ko thể cùng đi trên cùng 1 con đường...chỉ có 1 điều rằng : Tôi và u sẽ vẫn ở cạnh nhau...