Điều tồi tệ trong ngày x( x( x(

  • Bắt đầu Bắt đầu xuong xau
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
dieu toi te nhat la minh da ko giu dc binh tinh vi the ma minh da gui cho no nhung tn ngu ngoc do......h thi hoi ko kip..........duong nhu moi ngay lai cang nhieu dieu toi te hon thi phai.
 
nãy đi sn cũng có lại 1 chút cảm giác của những chuyện đã qua ...
dù chưa hoàn toàn thực sự cởi mở như trước nhưng như thế đã là cố lắm rồi ... có quá nhiều chuyện đã xảy ra, đang xảy ra và sẽ xảy ra ...
rốt cuộc nên làm cái khỉ gì đây ?
ts nó :((
 
Hôm qua team 1 Dota thua thảm hại trên battle net:((
Cũng 1 phần tại máy nhà mình celeron ram 256,nhưng cái chính là....:((
 
Oh, shut the f*ck up! You know f*ck-all about my life! You yourself is f*cking flawed too, you have no f*ckin right to critilize me, why don't you just f*ck off and let me be?
And now it's this too..... this stupid country boy..... always do it all the time, laughing over other's sadness? Sorry boy, it's past now..... no more pain about that.... I'm renewed now.
30.gif
I guess you will never read this (and even if you do, I doubt you can understand anything, you Eng-n00b
78.gif
)
Phew.... whatever........ It's not like I'm so upset now..... life is so beautiful if you stop thinking about its dark side :))
 
đến, đợi và không dám gặp. chả bít bi h mình là cái gì nữa. tự nhiên muốn... quá..
 
Thấy mình vô dụng we' :( Chán :( Ngồi làm KT Lý thì như dở hơi, KT hóa sáng nay thì ...thê thảm :(( Toàn sai ngớ ngẩn :((

:-? Mình có nhất thiết phải làm thế với nó ko nhỉ :-? Làm bạn nhiều khi thật khó :(
 
Đánh DOTA battle net lần đầ tiên đã thua nhục nhã, ức quá :((
 
Hôm qua lại có cảm giác của hồi trước...cái thời mà h đã ko thể có...bản thân thấy thật vui mừng vì đã có thể như thế ,cũng vui mừng vì đã có thể nói chuyện + cười đùa như thế ...nhưng nghĩ rằng nên là 1 lần như vậy thui...

Nếu còn tiếp tục thì sẽ quay trở lại và ko thể nào kết thúc được...CHiều hôm qua gọi tứ lung tung chỉ vì ko muốn trực tiếp...cuối cùng thì chẳng nhờ được ai nên đành..tự bản thân cảm nhận cái giọng mình cũng khó chịu lắm nhưng kệ...Lúc ngồi chỉ có 3 đứa , vẫn chưa đến mà ko thấy gọi báo lại rì , nghĩ là chẳng đến...Dù lúc đó cảm thấy hơi buồn nhưng cũng chỉ là thoáng qua, vẫn vui vẻ và ko nghĩ rì...con bạn nhấc điện thoại lên mà ko phải , cảm thấy ngày hôm nay sẽ như thế này thui...cuối cùng khi bit có đến chả hiểu vẫn có cảm giác như những lần khác...

...Lúc đầu cảm thấy ko thoải mái , cũng ko nói rì...cũng ko nhớ từ lúc nào mà dần dần nói chuyện và chơi với cả bọn rất vui vẻ...và cứ vui vẻ như vậy cho đến lúc về...Cảm thấy tốt đẹp lắm...đã ko còn chú ý + nhìn rì nhiều nữa...cảm thấy tốt đẹp vì cũng thấy bt rùi...

...Khi đã về hết chỉ còn con bạn và mình...bắt đầu cảm nhận những cảm giác của hồi trước tràn về...thấy sợ khi nghĩ mọi chuyện sẽ lại quay vòng mà ko thể kết thúc ...THời gian vừa qua , sự nỗ lực của bản thân đã đựoc đền đáp , tất cả đã nguôi ngoai và phai nhạt dần dần , ko ngờ có ngày đã phải công nhận : Khoảng cách thật sự là 1 có ích...Đi với nó trên đường, ko đi qua đâu hết , ko đi trên đoạn đừong đó nhưng cảm giác thì cứ ùa về...2 đứa đi vào hàng quần áo xong đi về...Lúc về thì mọi chuyện lại yên ổn như cũ...

Sáng nay thức dậy , ngạc nhiên khi cảm giác của hồi đó đã trở về hoàn toàn...trong đầu tràn ngập chuyện hồi đó và những cái vui vẻ ngày hôm qua...Ngồi nghĩ xong cười nhưng cuối cùng thì khi giở quyển vở ra học thì mọi thứ cũng trôi đi...Ko nghĩ rằng 1 tháng vừa qua , cái việc bản thân cố gắng làm lại có hiệu quả đến thế, có thể kiềm chế được bản thân theo í muốn rùi...CHuyện ngày hôm qua rùi sẽ quên đi thui, kể cả cái cảm giác ấy nữa...Thỉnh thoảng có 1 ngày để nhớ đến những kỉ niệm đẹp của hồi trước cũng thật tuyệt ,tự mình đã để mình mở ra 1 lần , để mình lại là mình 1 lần ... Đến ngày mai mọi chuyện sẽ lại đúng như nó đang là...rùi nó sẽ kết thúc...Đã hiểu những lần trước tại sao cứ quay vòng khi đã có những lần nhạt dần rùi...Đó lại tại bản thân cứ để thả theo suy nghĩ + mong muốn ... lần này thì ko thể nào đâu...sẽ chỉ có 1 lần và sẽ chỉ để như vậy nếu còn có 1 số cơ hội khác...Còn đâu mọi thứ sẽ vẫn như hiện tại mà mình đang làm...
Nhưng tự nhiên những thứ đẹp đẽ quay về lại làm bản thân mất sức để đè nó xuống ,ko cho nó bộc phát ra nữa...mệt lắm chứ nhưng cũng ko sao hết. Mình tự thấy thỉnh thoảng mình cũng nên có những ngày đẹp đẽ + đáng nhớ , mọi thứ quay trở lại như hôm qua ...ko thì sẽ thành cục đá mất nếu cứ để hiện tại trôi tuột đi như thế ...
 
Ts , cái huy chương màu như cục... í , h mới thấy dù ko ham hố cái màu cục ...lúc nó còn tươi thì cũng chẳng thể thik đựoc cái màu của cục... lúc nó đỏ xịt lại...Màu bạc là đẹp nhất , giữ trong tay 3 năm rùi , đến năm cuối cùng thì lại để nó bay mất , để cho 1 cục... rơi vào tay :((. Thui , cái tội cả năm ko tập tành rì , trước trận thì ném vài ba quả được thế là may lắm rùi :((
 
Nói kiểu thế là tôi đập đấy, năm cuối để tụt hạng ông có bit cảm giác thế nào ko ???:((
 
...... >_>
Năm cuối tụt hạng thì đành chịu thôi..... kém mà! >:) >:) >:)
Đùa thôi.... đây có phải giải cuối đâu (định nói đúp năm nữa sẽ đc đấu lại nhưng thôi XD) lên ĐH chơi tiếp
 
Chỉnh sửa lần cuối:
sao mình vẫn phải so afraid thế nhỉ ...
có mỗi việc nhảy vào chat mà cũng phải ngại :((
 
:) :) :) :)
Ngại gì? Thích thì cứ làm đi :))
Tự tìm kiếm niềm vui cho mình, ko làm người ta cáu là đc :p
 
Hehe , hôm nay cũng trốn được an toàn khỏi bị kẹp giữa 2 màu vàng chói lọi của bọn tuyển nam...:D...nhưng mà...:(,ko ngờ cái chuyện hiếm hoi của bao nhiêu năm lại xảy ra vào đúng năm cuối của mình ...:((

Ặc , hơi liều thì phải , chưa xem điểm chuẩn của khoa đấy nhưng điểm sàn thì cũng cao cao, chỉ tại cứ thấy có 2 chữ đập vào mắt là đăng kí luôn ko thèm xem xét rì.

Hồi đầu nhìn thấy thầy Vinh , chết ngất vì dễ thương, nhất là lúc cười :x ...bi h mới bit đằng sau khuôn mặt "hiền từ" của thầy là thế nào...:( sụp đổ we' :((
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Ơ , hết chỗ để post rùi , sang box khác thì ngại , chẳng nhảy vào lớp nào phá được nên câu 1 bài trong này để lấy số đẹp :D

Phải viết thêm cho dài ra ko nó lại ghép vào bài đằng trên

Chưa bao h câu bài 1 cách thô bỉ thế này :(

Ah còn 1 chuyện xui xẻo của hôm nay nữa là làm hết bài Lý nhưng vẫn phải khóc thét ...:((
 
ức chế là 1 cảm giác như thế nào mình cũng ko còn xa lạ ... nhưng vì sao nó cứ đeo đuổi mình mãi thế nhỉ ? Tự nhiên chỉ muốn chửi bậy <- 1 điều mà mình ko bao h muốn làm hay đúng hơn là làm lại ... !

Mọi chuyện đến như đúng những gì nó phải đến... kỳ thi trước mắt là 1 chướng ngại ... và mọi chuyện xung quanh là 1 chướng ngại tiếp theo . Tự nhiên mình lại thík nó mới chết chứ ! Cái điều mà ko bao h mình muốn xảy ra thì lại xảy ra ! Rồi cả chuyện hồ sơ .. cứ rối bời lên ... ko rõ nguyên nhân ( hmm mà cũng có thể do mình chưa sẵn sàng nên có quá nhiều lựa chọn , để rồi bố mẹ cũng lo quắn lên ! Một lần nữa , cái chuyện con 1 trở thành áp lực thành điều đau đớn nhất đối với mình ! Rồi lại tren HAO.. chúng no bắt đầu cãi nhau rùi .. cả 2 đứa mình đều iu mến .. nhưng ai đúng ai sai ? mình biết ! Và mình muốn mắng té tát vào mặt cái đứa " đang thay đổi" kia ! Nó thay đổi thật ah ? Nó lạ quá .. nó ăn nói thiếu suy nghĩ quá ! Hay nó có chuyện gì ? Minh ko dám hỏi nó .. vì mình còn giận nó lắm .. giận vì nó ăn nói thiếu suy nghĩ ! Mình vừa lo vừa giận !

Mọi thứ ức chế khiên hành động của mình cũng ko rõ ràng ... Tự nhiên giữa trưa lên CIAO , tiêu hết hơn 100k vào đó -> vô bổ , rùi đi ăn kem FNy, ăn 1 mình , buồn vãi chấy nhưng kem ngon+ đắt nên vẫn nuốt đc ! Rùi lại đi mua cho Hoẵng 1 lô đồ đạc liên quan đến Che Guevara .. hết hơn 500k ...... lúc đó sướng tay lên thì tiêu lung tung .. h thì buốt ruột :)) Gọi điện thoại cho thăg Tú thì bấm thế nào gọi nhầm cho 1 đứa khác tận bên ANh ... ( chưa bao h gọi điện thoại nhầm 1 cách tai hại như thế ) lại mất thêm tiền điện thoại ! Điên mất rồi ! :))
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Hôm nay có nhiều điều tệ hại thật ...

ko đem khóa ... chiều về đến nhà thì ngồi mòn đít với 2 con mèo đến tận bây giờ mới đựoc vào nhà ....

mọi thứ đều ko ổn
có cảm giác khác rồi
ko còn quá stress như trước
nhưng đúng là ko ổn 1 chút nào
cái lúc buổi chiều rồi tất cả những lúc ở gần ... toàn là những cảm giác trái ngược nhau ...
mệt mỏi, biết ko ?
chẳng lẽ cứ phải đau mới nhận ra là mình đang sai à ? mà nhìn đi nhìn lại vẫn thấy mình ko sai ... chẳng lẽ kiểu gì cũng phải đau à ? giá mà lãng xẹt được như nó thì tốt ...
tks ...
 
........ Bạn Ốc thân mến giờ mới nhận ra bản chất thật của Mrs.Fun à? :))
(mới chuyển từ Mr sang Mrs sau ngày thứ 7 chó má :)) )
Đùa..... mấy dự định liền ko làm đc.... mai chả nhẽ lại chạy show à? >_>
Bực mình quá, lần đầu tiên mong bà chị ở nhà :((
 
Back
Bên trên