Điều tồi tệ trong ngày x( x( x(

  • Bắt đầu Bắt đầu xuong xau
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Đau chân :((, đi cà nhắc qua cái common room :((, chết nhục :((
Bây giờ thì buồn ngủ quá :|, như ~:> ý, chả kịp học hành gì :)) Hum nay gặp 1 bạn rất chi là "củ sâm" :)) Hix, lúc chiều còn đau họng nữa, ko hiểu ngày mai thế nào đây :|
 
Mai phải nộp kiểm điểm cho ông Vinh:))
Eo ôi sợ quá:))
 
Giờ mới thấm thía cuộc sống ăn bám bố mẹ là như thế nào.... hờ...... nhục thật...... cái gì cũng không phải là của mình, cái gì cũng là của bố mẹ cho.... hay thật..... được rồi, vậy tôi sẽ cố gắng làm ra tiền là được chứ gì? Muốn tôi bỏ học đi làm là cùng chứ gì?
 
Giờ mới thấm thía cuộc sống ăn bám bố mẹ là như thế nào.... hờ...... nhục thật...... cái gì cũng không phải là của mình, cái gì cũng là của bố mẹ cho.... hay thật..... được rồi, vậy tôi sẽ cố gắng làm ra tiền là được chứ gì? Muốn tôi bỏ học đi làm là cùng chứ gì?
[-x Tưởng đi làm là dễ à [-x Bỏ mồ hôi, và bị chửi còn nhiều hơn ở nhà ;) Nhưng chắc tao chỉ sống bám nhà hết năm nay thôi [-x Năm sau làm được bao nhiêu tiêu bấy nhiêu [-x Tao dek sợ :))
:-? Hà Ngố cho thuê nhà đấy :)) Thik tao với mày sống chung ;;)
 
ngày hôm nay cũng chẳng có gì khác thường

chí thấy hơi trống vắng :|
tệ thật khi mà cứ cuối đông năm nào cũng có cái cảm giác này, lành lạnh, hơi ẩm ... năm nào rồi cũng mở đầu và kết thúc thế này
lonely til the final day ???
tệ hơn là hôm nay lại suy nghĩ và cuối cùng niềm tin vào phép màu lại giảm đi nhiều :((
 
Dạo này ông bệnh lắm rồi đấy Long ạ o_0
Có việc gì thì cũng đừng có...... ko biết nói thế nào nhưng tôi chả thích nhìn thấy ông ntn chút nào cả >_<
Bình: Đợi tao ra Hoàng Quốc Việt vẫy 1 lúc lấy tiền thuê tháng này đã :))
 
ah day la cach may day tao kiem tien day ha? may ma minh ko ngu ngoc nghe theo no! hic!!!! chẳng ai vào thời điểm này lại cảm thấy vui vẻ thoải mái cả. ai cũng nổi dậy trong long nhung nỗi buồn, nh tương tư, nh cái cảm giác khó tả, chỉ bít nó làm lòng mình nặng trĩu, nhiều lúc ko phải là mình bùn mà vì mình nghĩ là mình bùn nên bùn. Nếu ko hiểu ng bạn của mình đang buồn chuyện gì thì sự an ủi lớn nhất là im lặng và dành cho ng ấy 1 khoảng trống.

Hôm nay và ngày mai, và còn nhiều ngày sau nữa mình vẫn cảm thấy buồn nhưng lun cố gáng kìm nén, áp lực làm cho chúng ta ngã hay làm cho chúng ta đứng dậy?
 
ko biết người khác ntn nhưng áp lực luôn làm tao ngã :|
...... hôm nay lại có 1 việc ko như ý, bực.....
 
GửI u( nếu u đọc được u sẽ hiểu ngườI tôi đang nói đến và đang viết là u.Tôi mong u sẽ đọc cho đến dòng cuốI cùng .Còn những ngườI khác , ko hiểu chút rì hoặc đọc 1 đoạn mà ko hiểu thì tôi nghĩ nên dừng lạI khi nhận ra bài viết này của tôi ko dành cho mấy người)

Tôi có bit 1 chút ít chuyện của u. Nói là bit ở đây cũng chỉ là bit theo suy nghĩ mà thui vì u chưa từng công nhận bao h nhưng tôi nghĩ vớI hiện tạI nếu hỏI u về chuyện này u cũng ko phủ nhận nó nữa.

Cách đây 3 tuần tôi tình cờ bit 1 số chuyện về u , tôi nghĩ về nó để xem lạI những dấu hỏI của tôi về u trong 2 năm qua thì tôi cho là suy nghĩ của tôi là đúng . Tôi cho là mình đã giảI đáp được hầu hết mọI câu hỏI rùi.Tất nhiên ko phảI là bit chính xác chuyện của u mà chỉ bit 1 số sự kiện rùi nghĩ thế thui. Tôi muốn giúp u nhưng ko bit phảI bắt đầu như thế nào? Tôi sợ làm tổn thương u , sợ rằng nếu ko đúng thì xúc phạm u , mà nếu đúng thì cũng sợ u lạI suy nghĩ và suy sụp…Cho nên hiện tạI tôi chọn cách là im lặng và chờ đợi vì tôi cũng bit rằng cái ngày u tự mình nói ra tất cả cũng sắp đến rùi.Tôi chỉ muốn là càng nhanh thì u càng thấy hạnh phúc gần mình hơn thui. Nhìn những gì , bit những gì u làm và thể hiện gần đây tôi cũng hiểu là u đã dần hé mở con nguờI u ,hé mở dần những điều u đang giấu cho mọI ngườI bit. Tôi rất mừng khi thấy u như vậy.

Mấy ngày trứoc tôi cho rằng cách nghĩ của tôi về u đã thay đổI trong khi trước đây tôi lạI khẳng định là ko bao h như thế. Đúng , nó đã thay đổI rồI …Trước đây tôi luôn cho rằng dù u ko phảI là ngườI mạnh mẽ nhưng chuyện gì u cũng đều có thể chịu đựng và vượt qua . Nhưng lần này thì tôi thấy u thật sự kém cỏi. Nếu những suy nghĩ của tôi là đúng thì đây ko phảI là lần đầu tiên u gặp chuyện này, đây đã là lần thứ 2 rùi, sao u lạI để ảnh hưởng đến chuỵện chính trứoc mắt? Tôi bit chuyện này thật khó vượt qua, đốI mặt vớI nó gây cho u nhiều đau khổ và phiền muộn, u cũng gặp nó 1 lần rùi sao đến lần này u ko chịu sống cùng nó mà lạI để nó chi phốI u. Tôi có 2 đứa bạn cũng giống u nhưng chúng nó vẫn sống , chấp nhận và tìm được hạnh phúc cho riêng mình rùi . U hãy thử cố để chuyện này song song vớI cuộc sống của u , để nó song song vớI chuyện chính bi h xem sao. Tôi bit nói thì dễ nhưng làm được nó ko dễ nhưng tôi tin là u làm đuợc, tôi thật sự tin như thế đấy.Nếu như u coi nó là 1 chuyện bình thường đựoc thì nó là bình thường thui…vì bản thân tôi xém cũng gặp phảI chuyện này,nhưng chuyện qua lâu rùi nên tui cũng đã xoá nó khỏI bộ nhớ của mình vớI cả hồI đó suy nghĩ của tôi còn quá dạI khờ nên nó cũng tan biến đi nhanh.Chuyện này tôi chưa từng nói cho ai và cũng ko muốn nhắc đến vì thực tế là nó chưa từng ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi nên ko sao cả.Tôi cũng hiểu 1 số nguyên nhân vì sao gặp phảI chuyện này nhưng có thể nguyên nhân của u ko giống của tôi…nhưng dù sao thì cùng là 1 chuyện tôi đã vượt qua, tôi tin rằng u cũng vượt qua nó được thui.

Có phảI là tôi quá ích kỉ ko?? Có thể nếu tôi nói với 1 số người để họ bit mọI chuyện họ sẽ giúp được u cái gì đó vì họ là nguờI có thể nói chuyện vớI u . Còn tôi , tôi bit mọI chuyện nhưng lạI chẳng giúp u đựoc bất cứ điều gì vì tôi bit rằng u sẽ ko nói gì vớI tôi cả . Tôi cảm thấy mình thật bất lực và khốn nạn . TạI sao tôi lạI có thể ích kỉ đến thế được? Nếu tôi ko giúp đựoc u thì cũng nên nói cho ngườI có thể giúp đuợc u để u sớm có thể thoát khỏI chuyện này . Nhưng tôi cũng có những cái khiến mình ko thể nói hết cho họ đựoc . Đây chỉ là suy nghĩ của tôi , thật sự tôi chưa chắc chắn 1 cái gì nên tôi ko thể nói cho ai được. Tôi nghĩ lạI trước đây tôi từng gây rắc rốI cho u trong chuyện này rồI , tôi sợ lạI gây rắc rốI cho u 1 lần nữa , tôi sợ mình lạI đi sai con đường 1 lần nữa nên tôi nghĩ mình nên im lặng . Tôi cho rằng nếu chuyện này được nói ra thì chắc chắn u sẽ là nguờI nói chứ ko phảI bất kì ai vì u mớI là ngườI rõ hơn ai cả. Nhưng nhìn thấy u như hiện tạI( mấy ngày trước) tôi còn thấy đau khổ hơn. Bit được u thỉnh thoảng thế nào, tôi lạI suy nghĩ mình phải làm thế nào bi h , có nên nói 1 điều gì đó hay ko? Tôi thấy rất rốI loạn và bất lực. Những lúc đó tôi chỉ ước tôi và u lạI là 2 năm trước đây , tôi lạI ước mình đã ko phạm nhiều sai lầm đến thế, tôi lạI ước giữa tôi và u ko có 1 chuyện gì thì có lẽ tôi sẽ giúp được gì u chăng??

Mấy hôm trứoc tôi thật sự nghĩ rằng u kém cỏI quá nhưng hình như tôi đã vộI vàng trong suy nghĩ 1 lần nữa rùi. U đã dần tìm được cách để vượt qua chuyện này, u đang sống theo cách mà u cảm thấy có niềm tin, lần này u cũng đã vượt qua phần nào chính bản thân u…u thật sự có thể vượt qua được rồi…Có lẽ ngày u tìm được hạnh phúc sẽ đến vớI u sớm thui..tôi tin ngày ấy sẽ sớm đến vớI u…Còn tôi , tôi cũng nên suy nghĩ lạI về mình, cũng nên tìm đuợc cách để được như u.Tôi thấy mình đã giả dốI quá nhiều rùi. Tôi luôn muốn bản thân hạnh phúc , thoảI mái và thoát được chuyện tình cảm nhưng tôi luôn làm trái vớI những suy nghĩ thật .Liệu đến lúc nào tôi mớI có thể tìm được hạnh phúc đây? Con đường đi đến hạnh phúc của tôi ko trắc trở như của u nhưng hiện tạI u lạI là ngườI bắt đầu bước trên con đường ấy còn tôi thì vẫn cứ đứng trong bóng tốI mà chưa đặt chân lên đựoc. Tôi luôn ước có ngườI sẽ nắm tay tôi , dẫn tôi đặt chân lên con đưòng đó nhưng tôi đã nhầm rồI, Tự bản thân tôi sẽ phảI tìm nó thôi, cũng giống như u vậy…Bản thân u đã tìm đuợc nó = chính sức lực của u , = chính niềm tin của u . Tôi vẫn nói vớI u như thế , u làm được trong khi bản thân thì tôi lạI chưa làm được điều đó. Nhưng rồI tôi cũng sẽ tìm đựoc con đuờng hạnh phúc của riêng tôi , chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

U từng nói : rồI cũng sẽ đến ngày mỗI ngườI bước trên những con đường riêng. Tôi bit điều đó sớm muộn rì cũng xảy ra nhưng tôi vẫn nghĩ đó là khi chúng ta ko còn gặp nhau nữa. Tôi vẫn nghĩ nếu còn gặp nhau thì vẫn còn đi chung trên 1 con đuờng nhưng tôi đã lầm rồi. Tôi và u cũng như những ngườI khác đã ở trên những con đường riêng kể từ ngày chúng ta có những chuyện rắc rốI vớI nhau. Chúng ta đã thực sự đi theo nhiều hướng khác nhau từ cái ngày đó. Chỉ là hồI đó hãy còn là bước đầu trên những con đường riêng nên vẫn có thể nhìn thấy nhau , vớI được nhau…Nhưng hiện tạI khoảng cách đã xa quá rồI mà mỗI ngườI vẫn cứ đi ko quay đầu lại. Sẽ đến 1 lúc nào đấy ngay cả cái bóng của nhau cũng ko còn nhìn thấy nữa…HồI trước tôi còn cố níu kéo và nuôi hi vọng còn bi h tôi đã chấp nhận nó. Cái hi vọng con đuờng rồI sẽ có những khúc quanh và lạI gần nhau dù còn tồn tạI nhưng tôi cũng đã đẩy nó xuống đáy lòng mình. Tôi đã tập sống vớI cuộc sống mớI của tôi mà ko có u, tôi đã cố quên đi những ngày tháng tươi đẹp có tôi có u và có mọI ngườI , Tôi đã cố quên những cảm giác những ngày tôi , u và mọI ngườI bên nhau… Con đuờng chúng ta khác nhau , khoảng cách chúng ta đã quá xa vời…Ko thể đi chung trên 1 con đường nữa nhưng tôi tin rồI 1 ngày sẽ có 1 con đường mớI nốI tôi , u và mọI ngưòi vớI nhau…Nếu chúng ta vẫn nghĩ về nhau thì tôi tin khoảng cách cũng ko thể làm phai nhạt tình cảm của chúng ta được…

MỗI sáng thức dậy tôi đều thấy mình khác đi , và quả thật trong cách suy nghĩ và cách sống của tôi cũng ngày càng khác đi. Tôi ko bit u có giống tôi ko? Dạo này tôi thấy quan hệ của tôi vớI mọI ngườI ko được như cũ. Tôi nói rằng họ thay đổI nhưng tôi ko chịu nhìn ra tôi là ngườI thay đổI rất nhiều. Cái làm nên sự khác lạ trong quan hệ là do tất cả chúng ta đều thay đổI, u cũng thay đổI nhiều lắm. Tôi thấy u cởI mở hơn , tốt đẹp hơn về tất cả mọI thứ nhưng đồng thờI quan hệ của tôi và u cũng thay đổI . Tôi lạI ích kỉ thêm 1 lần nữa! Tôi lẽ ra nên mừng cho u thì tôi lạI ko muốn u như thế chỉ vì như vậy u sẽ ngày càng xa tôi . Tôi sẽ cố gắng bỏ cái suy nghĩ này của mình . Tự bản thân tôi sẽ làm cho u 1 ngày phảI quay đầu lạI nhìn tôi…

Còn quá nhiều điều tôi muốn u bit nhưng chắc tôi ko thể viết hết ra được và chắc u cũng ko muốn nghe quá nhiều. Đây là lần đầu tiên tôi xưng hô vớI u thế này vì tôi thực sự đã coi u là 1 đứa bạn như 2 năm về trước. Trong 1 số chuyện tôi ko thể hoặc chưa thể coi u như trước đây những trong chuyện này thì khác. Tôi muốn giúp u như 1 đứa bạn của u, tôi muốn u hiểu sự quan tâm của tôi dành cho u luôn xuất phát từ 1 đứa bạn của u là trứoc tiên và lúc nào cũng vậy. RồI đến 1 ngày , khi u vượt qua được chuyện này , tôi cũng sẽ ko làm phiền u 1 chuyện rì nữa, tôi sẽ quên đi mọI chuyện về u. Tôi bit mình đang can thiệp quá sâu vào chuyện của u nhưng tôi hoàn toàn ko gây rắc rốI rì cho u , u cứ tin là thế . Nếu u nói rằng ko muốn ai quan tâm đến mình quá thì sự quan tâm này của tôi cũng ko làm u khó chịu rì đâu vì tôi sẽ ko làm rì cả nếu u ko muốn. Tôi hi vọng + chờ ngày được nhìn u hạnh phúc , o suy nghĩ về đau khổ nữa, đến lúc đó tôi sẽ ra khỏI mọI thứ về u. Tôi hứa vớI u như vậy. Còn bi h dù thế nào tôi cũng sẽ tìm mọI cách để gíup u mà ko làm phìên u và gây rắc rốI cho u , u cũng ko phảI bận tâm gì cả , u chỉ cần sống như u đang sống , thế là đủ rùi !
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Nguyễn Hòa Bình đã viết:
Đã đổi ava rùi nè bẹn Yến ui !!
:) HÔm nay ko vui suốt cả một buổi sáng :) Ngày mai sẽ thế nào đây :)
Tiếc quá,ava đẹp thía mà lại đổi :-s Bạn Bình sợ đụng hàng à ;;) :D
Bạn làm tớ quyết định dùng lại cái ava kia roài :))

Hum nay có vài 3 cái khiến mình chẳng vui tí nào.......Cái đội HAT2 này loạn quá cơ :-s Chả hiểu vào vòng trong thì đánh đấm kiểu gì :-s
Và cả cái kiểu tốn 7 tiếng của cả buổi chiều chẳng đi được đâu vì ko thể nào ngồi dậy được!Thế có khốn nạn ko cơ chứ :((
Làm mình tốn gần 6 chục để gọi đồ ăn về nhà :-s

Mà tiện thể nói lun với các bạn Lý 2 là hình như đội các bạn bị loại rùi thì phải :(

@Con cháu: post xong mới thấy bài của mày :-s Mày post cái gì mà tao đọc chẳng hiểu gì cả :-s Có chuyện gì mà tao chưa được bít ko????
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Um........... chỉ muốn nói 1 chút cho ai đó là "u" trong bài của bạn Thảo là những chữ i ở cuối mỗi từ đều bị chuyển thành I, đấy là chức năng AutoCorrect của MSWord..... một bài viết phải soạn sẵn trên MSWord thì ko phải là do bốc đồng mà viết ra, nó thường chứa khá nhiều trăn trở của người viết.... :|

Yến: khỉ..... sao lại có thể thua 1 cách lãng xẹt như thế được cơ chứ? :((
Lớp Sinh đánh kém bỏ mẹ :((


................... Hôm nay rốt cuộc lại ko làm việc mình muốn làm..... thế có gọi là dở hơi ko nhỉ? Hy vọng là ko....
 
@ Đức : Ông nhận xét tinh tường thật đấy ! :D Đúng là tôi ko phải ngẫu hứng mà post :D , cái này định nói lâu rùi nhưng cần thời gian cân nhắc nên mới phải type trước xem cái gì nên cái gì ko nên ko thì lại rắc rối :D. TIện nói luôn sao ông ko lấy ava hình mình hay ai đấy mà lấy hình bạn Bình làm rì , lớp ông còn nhiều bạn đẹp trai hơn kia mà dù bạn này cũng ...ổn :p

Lý 2 bị loại ah , đúng lớp mình ngồi xem kĩ nhất giải trường năm nay thì lại bị thế ==> chán :(, thế này thì ko cãi nhau được với thằng Thái bướm nữa ..:))

@ Cô : Tại nhiều thứ thay đổi we' đấy mà ! :D. RÙi 1 lúc nào đấy cô cũng bit thui nhưng h thì chắc chưa được ! THông cảm , ngoài cái này thì chả giấu cô cái rì đâu , cô hiểu cháu mà ,phải ko???:D:x

Kể cả nếu u ko như thế ...thì tôi cũng ko thể là người...Tôi ko phải là 1 con người hoàn hảo, ko phải là 1 con người lí tưởng ...tôi ko thể giống...tôi cũng ko muốn thay đổi vì dù thế nào tôi cũng vẫn ko thay đổi được ...Tôi cũng nên sống vì tôi chứ ko nên vì ai khác...Với cả mọi thứ cũng đang dần thay đổi + mất đi rùi...Tôi sẽ vượt qua...
 
@ Yến: ko sao những lúc cần nhất thì cũng chỉ có thể là tôi tự giải quyết
dù sao bà cũng đã giúp tôi nhiều rồi ;)
có những việc tôi nghĩ chắc bà đã hiểu chỉ có thể động viên tôi chứ ko thể giúp được gì mà phải ko :)

tôi đã tự đi xe
dù nó làm tôi ko thoải mái vì chân còn đau
nhưng càng ngày, tôi càng hiểu tôi ko thể trói u vào những chuyện mà mãi mãi u cũng ko hiểu
mãi mãi thì mơ ước của tôi cũng ko thành hiện thực vì vốn dĩ thế giới này ko có cái gọi là "điều kì diệu"
tôi nghĩ nó làm tôi đâu
tôi cũng hiểu nó làm tôi phải sống theo cách của riêng mình
và tôi sẽ tự làm nên điều kì diệu
ko có tình yêu, tôi vẫn có cuộc sống và những thứ khác
dù 1 ngày nào đấy
tôi chết đi trong cô đơn
tôi vẫn sẽ cười
tôi sẽ cố
để biết rằng tôi đã cố hết sức, để biết là cuộc sống của tôi ko phải vô nghĩa
cám ơn tất cả
3 năm cấp 3 là 1 biến chuyển lớn trong cuộc đời tôi
nó giúp tôi vượt qua những rào cản đầu tiên
dù thương tích đầy mình nhưng tôi ko gục đâu :)
 
Thảo: mấy cái đấy ai dùng word rồi mà chả nhận ra, chỉ là nói ra cho oách thôi XD
....... I'm no Mr-know-it-all but I don't want to be Mr-don't-know-at-all..... ^^
btw...... ảnh Bình thiểu thất thểu sau khi bị tôi cướp vợ :))


....heh.... funny..... restraining my passion........ it's quite hard... but I'm doing it quite well.....
 
Chỉnh sửa lần cuối:
tồi tệ thật khi biết là mình sắp phải đi chọc tủy :((
nhìn trên phim HQ thì thấy ko có gì ... giờ phải trải qua đúng là .... :((

mọi thứ vẫn vậy
nhưng giờ cái mà tôi trăn trở ko phải chỉ là u
nó là tất cả
hình như mỗi lần tôi chú ý đến ai thì rốt cuộc cũng chỉ đem đến đau khổ cho mình thì phải ?
tôi đã từng nghĩ mình sẽ thành sỏi đá và ko còn rung cảm trước bất kì ai
thế nhưng tôi chưa làm được
có vẻ tôi vẫn sẽ chưa làm được cho đến khi vấp ngã thật đau ...
tôi ko muốn vậy :(
 
:(( :(( :(( :(( chết rồi bị nghi rồi :(( :(( :(( :(( :(( :(( :(( :(( :((
mệt mỏi vãi ý :(( , lại còn thêm cái chuyện này :((
 
lol.............................................................................................................................................................................................................
 
Back
Bên trên