Nghĩ về tình thương

Đỗ Việt
(doviet)

Thành viên danh dự
Là người ai cũng cần có tình thương: Thương và được thương đó như một nhu cầu hạnh phúc mà mọi người ai cũng tìm kiếm trên suốt hành trình sống của mình. Đứa trẻ mới sinh ôm bầu vú mẹ bú say sưa, đó là tình thương đầu tiên con người dành cho chính mình và cho mẹ. Đó cũng là tình thương đầu tiên một con người sinh ra được nhận.

Tất nhiên cũng có những người mới sinh ra đã phải chịu cảnh mất mát, thiếu tình thương thiêng liêng và cao quý của mẹ nhưng chắc chắn sẽ lại được đón nhận một tình thương khác từ ai đó là người thân hoặc đồng loại. Có thế mới lớn khôn được, nếu không thì sẽ chết. Thiếu tình thương thì ta sẽ chết, cái chết của thân thể hao mòn, bị hủy hoại vì không ai quan tâm tới mình lúc mình là đứa trẻ bé bỏng. Còn khi lớn, nếu thiếu tình thương hoặc hiểu biết về tình thương không đúng hay nhận được một thứ tình thương không trên tinh thần hiểu biết con người ta cũng chết - cái chết của tinh thần đau đớn, của sự cô đơn, của những tâm sự kiểu như: Chẳng có ai hiểu mình, chán đời và không thiết sống!

Quả thật, có những người luôn tự đưa mình vào đường cùng trong khi bản chất của cuộc sống không có con đường cùng mà chỉ có nhữug ranh giới. Tự đưa mình vào đường cùng khi ta cắt đứt mọi ngọn nguồn của yêu thương mà cuộc sống dành cho ta. Và người này nhìn đâu cũng thấy giả dối và xảo trá, không ai thương, không ai quan tâm… Từ cái biết sai lầm này đã làm cho người ấy đau khổ, chán đời, ghét người, dễ làm đau lòng người khác và cũng dễ hủy hoại chính mình. Điều đó thật là nguy hiểm! Vì vậy, cuộc sống luôn là những con đường dẫn đến một nơi nào đó mà nếu chịu khó đi, chịu khó quan sát thì ta sẽ thấy mình đáng yêu, đời cũng đáng yêu và chắc chắn một điều là có ai đó cũng thương mình. Hạnh phúc khi được thương cho ta sợi dây nối với cộng đồng để mình mở lòng và trân trọng từng phút giây đang sống, được sống…

Nhưng, nếu chỉ bám víu vào mệnh đề được thương để sống thì cuộc đời chỉ là chuỗi những ngày đi tìm, kiếm và lao chen mệt nhọc. Dừng lại để ngắm nhìn cuộc sống quanh mình, để mỉm cười với một ai đó mà mình gặp trên đường bằng tình thương và sự chia sẻ chân thành. Dừng lại để lắng nghe người thương, người thân, người bạn của mình để thương và hành xử đúng, chân thành trong cái tình thương mà mình dành dụm, vun vén. Dừng lại để không phải chỉ có trách móc người nào đó thương mà không hiểu mình để biết rằng tình thương của người ấy là thật và từ đó làm cho họ hiểu mình hơn. Nếu không có những phút giây dừng lại để lắng nghe, để hiểu người mình thương cũng như bản chất của tình thương mà mình đang muốn xây dựng thì có khi ta sẽ làm cho người ta thương mệt mỏi, sẽ có lúc ta làm khổ chính mình và người mình thương. Mệnh đề này được minh chứng rất nhanh khi ta ép ai đó ăn canh chua mà không biết người ta đau bao tử, há như thế là hại người ta và đang làm khổ mình vì sau khi ấy người ta bệnh, mình sẽ lo?

Bản chất của sự sống và mọi việc trên đời này đều theo một chuỗi với những hệ quả liên đới nhau, vì vậy một khi ta nhân danh cái gì đó để nghĩ, nói và làm thì phải hết sức cẩn thận và cân nhắc. Nhất là khi ta nhân dành tình thương để làm bởi tình thương là cái Thiện nên phải làm một cách Chân chính để mang lại cái Đẹp cho cuộc đời. Nếu nhân danh tình thương mà không hành xử đúng hoặc mang lại khổ đau thì chúng ta sẽ bị tổn thương, sẽ làm người khác tổn thương, mất lòng tin vào cái thiện trong cuộc đời. Một khi cái thiện bị mai một trong con người thì chắc chắn người ấy sẽ không sống chân chính, sẽ làm cuộc đời bị tổn thương, sẽ tổn thương chính mình… Biết điều đó để chúng ta sống với tình thương có hiểu biết!


(Lưu Đình Long)
 
[...] Điều gì quí nhất thế gian, quí nhất trên toàn ba cõi? Nhất định phải là tình thương. Đối với sự vật ở bên ngoài, người này thấy đẹp, người kia lại chê xấu. Điều gì loài người thấy đẹp, loài vật chưa chắc đã thích.

Tương tự như vậy, điều gì loài người thấy đẹp, chưa chắc chư Thiên đã ưa. Chỉ có tình thương yêu là thuần nhất, bất kể một ai, chư thiên, loài người, thú vật, chúng sinh cõi địa ngục hay cõi khác, ai ai cũng đều thấy đẹp [...]

(Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV)
 
Back
Bên trên