Đoàn Xuân Dũng
(DungDX)
New Member
Hị hị,
Lâu lắm mới quay lại forum, thấy chủ đề này có vẻ sôi nổi ra phết. Tôi có join một mailing list. Cách đây cũng lâu lâu (khỏang 1 - 2 tháng gì đó, tức là trước khi chiến tranh bùng nổ), có một bác ở US (hình như là CA?) viết một bài ủng hộ rất nhiệt thành cho việc giải giáp Iraq bằng vũ lực, gửi về VNExpress, và có post lên cả mailing list. Sau đó, thấy vài người nói rằng bài đó vẫn được đăng trên VNExpress, nhưng đã bị cắt xén khá nhiều. Nếu bác nào lọ mọ kiếm được cái link ở đó thì post lên đây hộ cái.
Hị hị, đọc bài này, thấy bác này có vẻ đã bị Mỹ hóa nhiều, ngấm khá nặng American Media, và đôi chỗ có vẻ hơi ngây thơ:mrgreen: ; mà hình như bài viết còn có một số ẩn ý nào đó . Riêng về một số dẫn chứng liên quan đến vài sự kiện xảy ra ở Đông Âu, tôi cảm thấy nghi ngờ độ chân thực, nhưng chưa có thời gian kiểm chứng lại. Nếu bác nào biết thì làm ơn xác nhận hoặc bác bỏ giùm cái.
Tôi post lên đây nguyên văn bản gốc của bài viết, được lục lại từ đống message cũ, để các đồng chí tham khảo thêm một vài ý kiến từ bên phía đối lập:
Thế nào là thông tin đa chiều
Kính chào quý vị,
Một vài tuần nay, tôi có lưu ý cuộc tranh luận về vấn đề thú vị này, và thấy nảy ra câu hỏi "thế nào là thông tin nhiều chiều?". Nay, muốn góp đôi lời vào thảo luận nói chung, và về câu hỏi trên nói riêng.
Trước hết, xin nêu một tiên đề. Đó là Iraq chắc chắn đã từng sở hữu vũ khí huỷ diệt hàng loạt. Vấn đề là hiện nay có còn hay không? Thế giới nghi ngờ điều này, nên việc thanh sát và giải giáp (nếu còn) là chuyện hiển nhiên, và đã đạt được sự thống nhất cao độ của cộng đồng quốc tế thông qua nghị quyết 1441. Sau một thời gian thanh sát, nhận định rằng Iraq chưa hợp tác đầy đủ (đây cũng là nhận định thống nhất, thông qua phát biểu của tổng thư ký LHQ và các quan chức cao cấp các nước). Thiết nghĩ rằng đến đây không có gì phải bàn cãi.
Chuyện gây chia rẽ hiện nay là cách thức giải quyết vấn đề tiếp theo như thế nào. Có 2 ý kiến chính:
- Yêu cầu Iraq tích cực hợp tác và đề nghị cho thêm thời hạn thanh sát. Đại diện là Nga, Pháp, Đức,...
- Kết hợp với khẳng định Iraq còn vũ khí huỷ diệt, đề nghị sử dụng vũ lực. Đại diện là Mỹ, Anh, Italy, Tây Ban Nha,...
Tranh luận của chúng ta cơ bản xoay quanh việc là vũ lực có đúng đắn, có phải là giải pháp hợp lý hay không? Nhiều lý lẽ đã được đưa ra, chủ yếu dựa trên thông tin mà mình thu lượm được. Vậy, nảy sinh ra tính 2 chiều của thông tin. Phần lớn các bạn phản đối Mỹ dựa trên thông tin 1 chiều mà các bạn thu lượm được. Nay, tôi xin kính mời các bạn chăm chú lắng nghe một phần của chiều thông tin còn lại, thông qua những lời tranh luận lại dường như mang tính "thân Mỹ" sau đây:
Có một số người dường như còn lật ngược cả tiên đề đã nêu, phản đối thanh sát, với lý lẽ rằng Mỹ cũng có vũ khí huỷ diệt, nghe thật nực cười. Mỹ có loại vũ khí đó không? Xin thưa rằng có. Vì sao? Trả lời: vì lý do lịch sử. Trong thế chiến thứ 2, phe trục ra sức nghiên cứu vũ khí nguyên tử hòng đe doạ sự tồn vong của nhân loại. Do đó, các nước đồng minh cũng phải chạy đua trong lĩnh vực này. Đến thời chiến tranh lạnh, lại nổ ra cuộc chạy đua vũ trang giữa 2 phe, cho nên kho vũ khí huỷ diệt của Mỹ, và cả Nga, ngày càng đầy thêm. Nhưng loài người đã bừng tỉnh, đã cho ra đời hàng loạt các luật cấm phổ biến vũ khí huỷ diệt, rồi đến các hiệp ước song phương Nga-Mỹ về cắt giảm vũ khí hạt nhân, nhằm đạt thế cân bằng chiến lược và giảm hiểm hoạ cho loài người,... Các hiệp ước này đã dẫn đến việc thực thi nghiêm túc trong vấn đề quản lý vũ khí hạt nhân, và phá huỷ các vũ khí chiến lược theo kế hoạch của Mỹ dưới sự giám sát của Nga và quốc tế và ngược lại. Như vậy, vũ khí của Mỹ là do lý do lịch sử, và nay đã nằm dưới sự giám sát của các hiệp ước, nên được coi là các vũ khí "hợp pháp". Không có bất kỳ ai trong bất kỳ một hội nghị hay tổ chức quốc tế nào lại đi hoạnh hoẹ về vấn đề này. Hơn nữa, vũ khí của Mỹ nằm trong một hệ thống quản lý minh bạch và chặt chẽ, không bao giờ có chuyện dính dáng đến khủng bố và đe doạ nhân loại.
Còn vũ khí của Iraq là bất hợp pháp, được ngấm ngầm phát triển ngoài vòng luật pháp quốc tế, trong bối cảnh thế giới không có lý do gì để phát triển thêm loại vũ khí chết người này. Hơn nữa, vũ khí này đã từng được đem ra sử dụng để đàn áp người Kurd (chắc mọi người đã xem những bức ảnh và những thước phim kinh hoàng về việc người thiểu số này bị tàn sát bằng vũ khí hoá học rồi chứ?), đe doạ đến an ninh khu vực nên cần phải thanh sát và giải giáp. Thật nực cười nếu ai đó còn vin cớ rằng Mỹ cũng có vũ khí huỷ diệt nên đối xử với Iraq như vậy là bất công, sao không "thanh sát vũ khí của Mỹ"?
Về tính đa chiều của thông tin, có người tưởng rằng được nghe thông tin trích dẫn từ BBC, CNN, Reuters,... là đã lĩnh hội được thông tin đa chiều, thật quá ngây thơ. Các hãng tin đó, cùng với rất nhiều hãng khác, cung cấp cả một đại dương thông tin khổng lồ dồn dập, thử hỏi rằng người đó đã được nghe trích dẫn bao nhiêu phần trăm? với mục đích trích dẫn là gì? Người đó có bắt được sóng toàn bộ các đài đó không? Có được xem truyền hình trực tiếp đầy đủ tất cả các phiên thảo luận liên quan của HĐBA không? Có được chứng kiến diễn văn trình bày quan điểm của các nước không? Có được xem trọn thông điệp liên bang của tổng thống Mỹ không? Nếu không thì có được đọc đầy đủ trọn vẹn các văn bản trên trên báo chí không? Hay là chỉ được xem trích dẫn lèo tèo vài đoạn sau khi đã hầu như cắt bỏ hết ngữ cảnh, kèm theo vài bình luận cá nhân? Thật chẳng khác nào chú ếch ngồi dưới đáy sâu, chỉ nhìn thấy miệng giếng nhỏ nhoi mà đã tưởng mình đang được chiêm ngưỡng cả bầu trời.
Lại có một số người đưa ra những quan điểm nghe "bốc mùi" chiến tranh lạnh, như Mỹ là "đế quốc" đi "xâm lược". Chắc là cũng phải sử dụng đến các quan điểm "chiến tranh lạnh" khác để đối chọi lại. Vậy thì xin hỏi việc Mỹ đưa quân vào Apganistan, lật đổ chính quyền Taliban hà khắc ủng hộ khủng bố cũng là đế quốc, là xâm lược? Việt Nam đưa quân vào Campuchia, giải phóng nhân dân khỏi ách diệt chủng, cũng là xâm lược? Liên quân LHQ 14 nước do Mỹ dẫn đầu tiến vào giải phóng Hàn quốc, để nước này trở nên văn minh, giàu mạnh, tự do và dân chủ như ngày nay, cũng là xâm lược? Lại nữa, việc Nga đưa quân vào Apganistan, dựng nên chính quyền thân Xô Viết, để rồi bị nhân dân chống trả mãnh liệt, thiệt hại nặng phải rút lui, có phải là đế quốc không, xâm lược không? Việc Nga thâu tóm hết cả mười mấy nước lân bang, áp đặt tư tưởng và hành chính vào chung một liên bang, có phải là đế quốc không, xâm lược không? Việc Nga ép Mondavia vào Liên Xô, bắt phải từ bỏ bản ngữ Rumani để nói tiếng Nga, có phải là đế quốc không, xâm lược không? Việc Nga ký hiệp ước phân chia Ba Lan với Đức ngay trước thế chiến 2, để tiến quân vào Ba Lan, rồi bắt hàng vạn binh lính sỹ quan Ba Lan đày đi các vùng khắc nghiệt, để rồi hàng ngàn người chết vì kiệt quệ hoặc bị thủ tiêu bí mật, có phải là đế quốc không, xâm lược không? Việc Nga đưa quân vào Hungary năm 1956, Tiệp Khắc năm 1968 để đàn áp nhân dân các nước này khởi nghĩa, có phải là đế quốc không, xâm lược không? Việc Bắc Hàn xua quân xuống Hàn quốc năm 1950 có phải là xâm lược không?
Lại tiếp tục một quan điểm "chiến tranh lạnh" khác nữa, rằng các cuộc viễn chinh của Mỹ nhằm xây dựng nên các chính quyền tay sai bù nhìn để Mỹ lũng đoạn. Nếu tay sai, bù nhìn được như Pháp, Đức, Nhật, Hàn, Apganistan - trong đó nhất là Pháp, Đức, nơi mà 34 vạn thanh niên Mỹ đã ngã xuống trong thế chiến thứ 2 vì tự do cho các xứ sở này, để bây giờ họ thành các cường quốc tự chủ, có quan điểm và chính kiến riêng đối nghịch với Mỹ nhưng vẫn được tôn trọng mà không hề hối tiếc; hay như Hàn, được giúp đỡ quân sự, thoát khỏi sự kiềm toả để bây giờ so sánh thấy rõ với người anh em phương Bắc; hoặc như Apganistan, được can thiệp bằng vũ lực để khỏi rên xiết dưới gông cùm Taliban - thì trộm nghĩ rằng Iraq chắc cũng cần một chính quyền "tay sai, bù nhìn" như thế.
Có người nói rằng Iraq là một quốc gia "độc lập, có chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ", rằng Mỹ "không được phép can thiệp vào công việc nội bộ của Iraq". Ngày nay đang có xu thế toàn cầu hoá, thế giới dần hoà mình lại làm một, các đường ranh giới trên nhiều lĩnh vực đang dần nhoà đi, thì nước nào tự cô lập mình, nước đó sẽ lãnh hậu quả tụt hậu. Không những thế, nếu nước đó còn đe doạ hoà bình, vi phạm nhân quyền, đàn áp người đối lập,... thì cộng đồng quốc tế cần phải mãnh liệt lên tiếng. Cái luận điệu trên vốn dường như khá hiệu quả dùng để che đậy, làm bình phong né tránh búa rìu dư luận thế giới. Nhưng khi có những kẻ giết người thân, bơm hơi ngạt, tra tấn, thủ tiêu những người bất đồng chính kiến, dùng vũ khí hoá học tàn sát hàng vạn người thiểu số vô tội,... thì lúc đó có còn là công việc nội bộ nữa không, quốc tế có không được phép can thiệp nữa không?
Lại có thêm nguỵ biện "công việc của Iraq, để người Iraq tự giải quyết". Bị đè nén dưới hàng loạt các phương tiện tuyên truyền và chính sách ngu dân tinh vi, xảo quyệt, bưng bít và giấu nhẹm hết thông tin bên ngoài, kết hợp với một bộ máy đàn áp khổng lồ và tàn bạo, thử hỏi liệu nhân dân Iraq có tự giải quyết được không? Nếu được thì đến bao giờ, với cái giá phải trả là bao nhiêu? Tương tự như vậy, liệu nhân dân tiến bộ của Đức, những người không bị u mê mù quáng, có tự giải quyết được chế độ độc tài Hitler không? Liệu nhân dân Apganistan, nơi có cả một lực lượng quân sự đối lập tương đối mạnh ở phương Bắc, có tự giải quyết được chế độ Taliban hà khắc không? Liệu nhân dân Campuchia có tự giải quyết được chế độ Khơ me đỏ tàn bạo không? Nếu được thì là đến bao giờ, với cái giá phải trả là bao nhiêu?
Lại có một nguỵ biện khác rằng phương Tây đang "áp đặt định nghĩa nhân quyền của mình lên Iraq". Hoá ra những quyền cơ bản chung của loài người là quyền tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, tự do bất đồng chính kiến là thứ nhân quyền mà Tạo Hoá ban tặng riêng cho người phương Tây; còn ngoan ngoãn tuân lệnh, nghe lời, im lặng, nếu không thì bị tra tấn, thủ tiêu,... là định nghĩa nhân quyền của riêng Iraq?
Saddam là một người "vô tư" ra tay thanh trừng những người khác chính kiến, và luôn ôm mộng bá quyền tội ác. Tôi quen một số người phương Tây làm chuyên gia tại Kuwait ngay trước chiến tranh vùng Vịnh 91. Họ nói rằng ở nơi khác thì không thể nào hiểu được, nhưng ở chính nước này thì lúc nào cũng cảm thấy nơm nớp lo sợ con dao Iraq đang kề vào cổ, và việc xâm lược (bây giờ thì theo đúng nghĩa đen của nó) của Iraq, họ cảm thấy chỉ còn là vấn đề thời gian. Y như rằng, vào buổi sáng Iraq xua quân tới, những người phương Tây này vội vàng chạy di tản (tương đối hiệu quả do có chuẩn bị từ trước) mà trong lòng không một chút ngạc nhiên.
Trong tranh luận, có người kể lể chuyện lịch sử đất đai, rằng Kuwait vốn thuộc lãnh thổ cũ của Iraq, không hiểu có phải ngầm ý bao biện rằng Iraq đem quân vào Kuwait không phải là hoàn toàn vô lý? Thế thì bây giờ Đức đòi một phần lớn lãnh thổ của Pháp, Tây Ban Nha đòi trọn cả bang California, Mexico đòi hết cả bang New Mexico, Nga đòi lại Alaska, Campuchia đòi lại cả miền Nam Việt Nam,... cũng không phải là vô lý ư?
Những bài học xương máu về quan hệ quốc tế đầy ra đấy. Nếu Châu Âu đồng tâm ra đòn trước, triệt hạ chính quyền Đức Quốc Xã ngay từ trong trứng nước, thì liệu có xảy ra đại chiến thế giới thứ 2 tàn khốc nhất lịch sử nhân loại với 50 triệu nạn nhân không? Hay ngay trong lịch sử nước nhà, nếu Lý Thường Kiệt không ra đòn trước, san phẳng thành hậu cần Ung Châu trên đất Tống, thì liệu có thể có chiến thắng oanh liệt trên sông Như Nguyệt trong cuộc kháng chiến mấy năm sau này không? Những kinh nghiệm quý giá đó cần chứng cứ rõ ràng đến mức nào? Phải chờ thêm một ngày 11/9 nữa mới đủ bằng chứng ra tay ư?
Tất nhiên, đối với những vấn đề phức tạp, luôn tồn tại nhiều ý kiến trái ngược. Việc hàng triệu người khắp thế giới xuống đường tuần hành phản đối chiến tranh mấy tuần qua là hết sức bình thường. Nhưng có một số phương tiện thông tin chỉ nhấn mạnh đến điều này, làm nhiều người lầm tưởng chính phủ các nước Anh, Mỹ đang theo đuổi các chính sách diều hâu đi ngược lại ý nguyện của tất cả nhân dân. Suy nghĩ này hoàn toàn sai lầm. Ở các nước dân chủ này, nếu lực lượng phản đối chính sách thực sự lớn hơn, thì liệu chính quyền có tiến hành chính sách đó được không? Liệu Mỹ có thể tiếp tục theo đuổi lâu dài chiến tranh Việt Nam, khi đi ngược lại ý nguyện của đa số nhân dân được không? Liệu NATO có thể tiến hành chiến dịch "lá chắn đồng minh" năm 1999, cảnh cáo độc tài Milosevic, giúp lực lượng dân chủ Nam Tư hạ bệ ông này trong bầu cử sau đó được không, nếu không được sự ủng hộ của đa số nhân dân các nước này thời điểm đó?
Thực ra, các nước phương Tây là các nước dân chủ, nơi có tự do ngôn luận, tự do bất đồng chính kiến nên có một bộ phận dân chúng phản đối chính sách của chính phủ bằng phương pháp xuống đường biểu tình hoà bình, treo các biểu ngữ "No War" trước nhà,... và họ hết sức được tôn trọng. Nhưng không có nghĩa rằng họ đại diện cho đa số nhân dân, và quan điểm của những người biểu tình luôn luôn đúng (ví dụ như lịch sử đã cho thấy rõ suy nghĩ sai lầm của những người biểu tình phản đối việc Mỹ triển khai hàng loạt tên lửa vào Châu Âu ở thập kỷ 80). Để xem lực lượng phản chiến chiếm bao nhiêu dân số Mỹ, thử làm một con tính vui tương đối thế này nhé: nước Mỹ có ước chừng 280 triệu dân; cứ cho hết sức rộng rãi là có 100 triệu trẻ con không biết gì; trong 180 triệu còn lại, cũng rộng rãi cho rằng có 80 triệu người thờ ơ, không quan tâm đến chính trị; xuống đường tuần hành phản chiến những ngày qua có khoảng 1 triệu người, đúng không? Cứ rộng rãi tiếp, cho rằng trong 30 người phản chiến mới có 1 người đi biểu tình; vậy thì số lượng phản chiến là 30 triệu người, và số lượng ủng hộ chiến tranh là 70 triệu người, thế thì đâu là thiểu số, đâu là đa số? Chính sách hiện tại của chính quyền Mỹ được lòng bao nhiêu cá nhân? Thôi, dẹp những con tính mơ hồ trên lại. Sự thật là các cuộc thăm dò dư luận cho thấy luôn có tối thiểu 65% số người được hỏi ủng hộ việc khai hoả với Iraq.
Dựa vào các lý lẽ trên, lại có ý kiến nguỵ biện rằng như vậy Saddam đang đúng, bởi ông ta hành động theo "ý nguyện" nhân dân, luôn được sự ủng hộ tuyệt đối từ quần chúng. Thử hỏi Iraq có dân chủ không? Với bộ máy khủng bố, kìm kẹp bạo tàn như vậy, có ai dám lên tiếng phản đối không? Nếu điều tra ý kiến nhân dân về chính sách của chính quyền Đức quốc xã được thực hiện, liệu có bao nhiêu phần trăm bất đồng? Tương tự như vậy với chính quyền Taliban, liệu có bao nhiêu phần trăm nhân dân phản đối? Giống như thế, điều tra nếu được tiến hành ở Campuchia dưới thời Khơ me đỏ, sẽ có bao nhiêu ý kiến bất bình? Câu trả lời quá đơn giản.
Một số người mang nặng thành kiến với Mỹ, phát biểu nhiều điều rất chối tai. Tất nhiên, hầu hết các nước đều có mặt xấu, mặt tốt; nhưng thành kiến dường như đã làm họ mờ mắt. Họ có biết ai đóng góp nhiều nhất cho LHQ không? Ai đóng góp nhiều quân nhất cho lực lượng gìn giữ hoà bình quốc tế không? Ai cung cấp đến 60% lượng viện trợ nhân đạo của thế giới? Ai đang viện trợ cho không Châu Phi hàng chục, hàng trăm triệu USD mỗi năm cho công cuộc đẩy lui đại dịch AIDS? Tất nhiên, trong những việc làm trên, đều phải có tính toán đến lợi ích quốc gia (đây là chuyện đương nhiên), nhưng đừng có bẻ cong rằng tất tần tật các việc tốt đó đều là phục vụ các mưu đồ đen tối đấy nhé. Nếu như thế thì trên đời này hầu như không bao giờ tồn tại những việc làm được gọi là thực sự cao thượng đâu. Cũng nói thêm rằng Mỹ là nước được nhiều chính phủ ủng hộ nhất thế giới đấy (so với chính phủ của bất kỳ một nước nào khác), trong đó có rất nhiều kẻ cựu thù (như Hungary, Rumani, Ba Lan, Bulgaria, cộng hoà Séc,...). Tổng thống Mỹ đi đến đâu, so với nguyên thủ quốc gia các nước khác, thông thường vẫn là người được nhân dân chào đón nồng nhiệt nhất.
Có người lại nói rằng chính quyền Mỹ hoàn toàn bị tài phiệt thao túng, chuyên lừa phỉnh nhân dân, nghe thật nực cười. Tất nhiên, có những giai đoạn cụ thể, trong hoàn cảnh cụ thể, với các điều kiện cụ thể, chính quyền nói một đằng, làm một nẻo (mà có lẽ chính quyền tất cả các nước trên thế giới đều như thế), nhưng không phải vì thế mà có thể khái quát hoá lên, cho rằng đó là đặc tính tiêu biểu của chính quyền Mỹ. Trong một đất nước có dân trí cao, với khoảng 80% người lớn đã từng ngồi ở giảng đường ĐH, CĐ, đóng góp đến hơn một nửa số giải thưởng Nobel cho nhân loại, nơi mà mỗi chính quyền đều do chính từng công dân thực sự tham gia bầu nên, mà chính quyền cứ loè bịp nhân dân được mãi sao? có thể coi nhân dân như đàn vịt ngoan ngoãn, bảo gì nghe nấy được mãi sao? Việc bất kỳ một chính sách nào của nhà nước cũng luôn có những ý kiến phản đối công khai là một bằng chứng rõ ràng phủ nhận quan điểm đó. Và chính cái chính quyền "lừa đảo" đó đã góp phần tạo ra một xã hội vào loại năng động nhất, một đất nước vào loại giàu nhất, một nơi vào loại có nhiều cơ hội và điều kiện nhất cho hầu hết người dân bình thường phấn đấu và thăng tiến, và trở thành một nhà "tài phiệt", nếu có đủ tài năng, nghị lực và may mắn. Và thực tế đã cho thấy rằng phần lớn các nhà "tài phiệt" Mỹ là xuất thân từ bình dân, trong một đất nước mà chính quyền "bị tài phiệt lũng đoạn, chuyên lừa đảo nhân dân".
Tóm lại, trong vấn đề Iraq, một giải pháp cứng rắn là cần thiết; đôi khi, để bảo vệ hoà bình, chúng ta cần cầm súng. Chiến dịch quân sự sẽ được đi kèm với chiến dịch nhân đạo, với sự hỗ trợ tối đa của cộng đồng quốc tế về y tế, thuốc men, với các đợt "rải thảm" lương thực ồ ạt cho nhân dân. Các truyền đơn nói rõ bộ mặt thật và dã tâm của các thế lực đen tối cũng sẽ được thả xuống với số lượng lớn để các binh lính Iraq bình thường và những người dân còn chưa hiểu rõ sẽ tường tận vấn đề, và buông súng, không ủng hộ chúng. Chúng ta cầu nguyện và sẽ gắng làm tất cả để thường dân Iraq tránh được tên bay, đạn lạc, để thiệt hại cho người vô tội giảm xuống mức tối thiểu. Và ta tin tưởng rằng các loại vũ khí công nghệ cao thông minh của lực lượng đồng minh sẽ góp phần quan trọng để đạt được mục tiêu này. Những kẻ xấu xa nào nấp sau lưng, lấy nhân dân làm bia đỡ đạn, lợi dụng các lá chắn sống mù quáng cần phải bị đưa ra xét xử vì các tội ác chống lại nhân loại và phải bị trừng trị thích đáng.
Các bạn ở Việt Nam có may mắn là báo chí, thông tin nước nhà đang phát triển nhanh chóng, với nhiều tin tức khá được cập nhật kịp thời. Nhưng chắc chắn là chưa thể so sánh được với truyền thông phương Tây với bề dày truyền thống lâu đời. Bởi vậy, nếu muốn nhanh chóng mở rộng hiểu biết, nâng cao nhận thức, tiếp thu nhiều nguồn thông tin phong phú khác nhau, để thực sự hoà mình vào với dòng tư tưởng chung của nhân loại tiến bộ, thì khi có điều kiện và cơ hội, nên tranh thủ đi ra nước ngoài một thời gian để mở mang tầm mắt.
Đấy, một ý kiến tranh luận mang tính trái ngược như vậy, các bạn nghĩ sao? Mời tranh luận.
Xin chân thành cảm ơn quý báo.
Nguyễn Quốc Trung.
Lâu lắm mới quay lại forum, thấy chủ đề này có vẻ sôi nổi ra phết. Tôi có join một mailing list. Cách đây cũng lâu lâu (khỏang 1 - 2 tháng gì đó, tức là trước khi chiến tranh bùng nổ), có một bác ở US (hình như là CA?) viết một bài ủng hộ rất nhiệt thành cho việc giải giáp Iraq bằng vũ lực, gửi về VNExpress, và có post lên cả mailing list. Sau đó, thấy vài người nói rằng bài đó vẫn được đăng trên VNExpress, nhưng đã bị cắt xén khá nhiều. Nếu bác nào lọ mọ kiếm được cái link ở đó thì post lên đây hộ cái.
Hị hị, đọc bài này, thấy bác này có vẻ đã bị Mỹ hóa nhiều, ngấm khá nặng American Media, và đôi chỗ có vẻ hơi ngây thơ:mrgreen: ; mà hình như bài viết còn có một số ẩn ý nào đó . Riêng về một số dẫn chứng liên quan đến vài sự kiện xảy ra ở Đông Âu, tôi cảm thấy nghi ngờ độ chân thực, nhưng chưa có thời gian kiểm chứng lại. Nếu bác nào biết thì làm ơn xác nhận hoặc bác bỏ giùm cái.
Tôi post lên đây nguyên văn bản gốc của bài viết, được lục lại từ đống message cũ, để các đồng chí tham khảo thêm một vài ý kiến từ bên phía đối lập:
Thế nào là thông tin đa chiều
Kính chào quý vị,
Một vài tuần nay, tôi có lưu ý cuộc tranh luận về vấn đề thú vị này, và thấy nảy ra câu hỏi "thế nào là thông tin nhiều chiều?". Nay, muốn góp đôi lời vào thảo luận nói chung, và về câu hỏi trên nói riêng.
Trước hết, xin nêu một tiên đề. Đó là Iraq chắc chắn đã từng sở hữu vũ khí huỷ diệt hàng loạt. Vấn đề là hiện nay có còn hay không? Thế giới nghi ngờ điều này, nên việc thanh sát và giải giáp (nếu còn) là chuyện hiển nhiên, và đã đạt được sự thống nhất cao độ của cộng đồng quốc tế thông qua nghị quyết 1441. Sau một thời gian thanh sát, nhận định rằng Iraq chưa hợp tác đầy đủ (đây cũng là nhận định thống nhất, thông qua phát biểu của tổng thư ký LHQ và các quan chức cao cấp các nước). Thiết nghĩ rằng đến đây không có gì phải bàn cãi.
Chuyện gây chia rẽ hiện nay là cách thức giải quyết vấn đề tiếp theo như thế nào. Có 2 ý kiến chính:
- Yêu cầu Iraq tích cực hợp tác và đề nghị cho thêm thời hạn thanh sát. Đại diện là Nga, Pháp, Đức,...
- Kết hợp với khẳng định Iraq còn vũ khí huỷ diệt, đề nghị sử dụng vũ lực. Đại diện là Mỹ, Anh, Italy, Tây Ban Nha,...
Tranh luận của chúng ta cơ bản xoay quanh việc là vũ lực có đúng đắn, có phải là giải pháp hợp lý hay không? Nhiều lý lẽ đã được đưa ra, chủ yếu dựa trên thông tin mà mình thu lượm được. Vậy, nảy sinh ra tính 2 chiều của thông tin. Phần lớn các bạn phản đối Mỹ dựa trên thông tin 1 chiều mà các bạn thu lượm được. Nay, tôi xin kính mời các bạn chăm chú lắng nghe một phần của chiều thông tin còn lại, thông qua những lời tranh luận lại dường như mang tính "thân Mỹ" sau đây:
Có một số người dường như còn lật ngược cả tiên đề đã nêu, phản đối thanh sát, với lý lẽ rằng Mỹ cũng có vũ khí huỷ diệt, nghe thật nực cười. Mỹ có loại vũ khí đó không? Xin thưa rằng có. Vì sao? Trả lời: vì lý do lịch sử. Trong thế chiến thứ 2, phe trục ra sức nghiên cứu vũ khí nguyên tử hòng đe doạ sự tồn vong của nhân loại. Do đó, các nước đồng minh cũng phải chạy đua trong lĩnh vực này. Đến thời chiến tranh lạnh, lại nổ ra cuộc chạy đua vũ trang giữa 2 phe, cho nên kho vũ khí huỷ diệt của Mỹ, và cả Nga, ngày càng đầy thêm. Nhưng loài người đã bừng tỉnh, đã cho ra đời hàng loạt các luật cấm phổ biến vũ khí huỷ diệt, rồi đến các hiệp ước song phương Nga-Mỹ về cắt giảm vũ khí hạt nhân, nhằm đạt thế cân bằng chiến lược và giảm hiểm hoạ cho loài người,... Các hiệp ước này đã dẫn đến việc thực thi nghiêm túc trong vấn đề quản lý vũ khí hạt nhân, và phá huỷ các vũ khí chiến lược theo kế hoạch của Mỹ dưới sự giám sát của Nga và quốc tế và ngược lại. Như vậy, vũ khí của Mỹ là do lý do lịch sử, và nay đã nằm dưới sự giám sát của các hiệp ước, nên được coi là các vũ khí "hợp pháp". Không có bất kỳ ai trong bất kỳ một hội nghị hay tổ chức quốc tế nào lại đi hoạnh hoẹ về vấn đề này. Hơn nữa, vũ khí của Mỹ nằm trong một hệ thống quản lý minh bạch và chặt chẽ, không bao giờ có chuyện dính dáng đến khủng bố và đe doạ nhân loại.
Còn vũ khí của Iraq là bất hợp pháp, được ngấm ngầm phát triển ngoài vòng luật pháp quốc tế, trong bối cảnh thế giới không có lý do gì để phát triển thêm loại vũ khí chết người này. Hơn nữa, vũ khí này đã từng được đem ra sử dụng để đàn áp người Kurd (chắc mọi người đã xem những bức ảnh và những thước phim kinh hoàng về việc người thiểu số này bị tàn sát bằng vũ khí hoá học rồi chứ?), đe doạ đến an ninh khu vực nên cần phải thanh sát và giải giáp. Thật nực cười nếu ai đó còn vin cớ rằng Mỹ cũng có vũ khí huỷ diệt nên đối xử với Iraq như vậy là bất công, sao không "thanh sát vũ khí của Mỹ"?
Về tính đa chiều của thông tin, có người tưởng rằng được nghe thông tin trích dẫn từ BBC, CNN, Reuters,... là đã lĩnh hội được thông tin đa chiều, thật quá ngây thơ. Các hãng tin đó, cùng với rất nhiều hãng khác, cung cấp cả một đại dương thông tin khổng lồ dồn dập, thử hỏi rằng người đó đã được nghe trích dẫn bao nhiêu phần trăm? với mục đích trích dẫn là gì? Người đó có bắt được sóng toàn bộ các đài đó không? Có được xem truyền hình trực tiếp đầy đủ tất cả các phiên thảo luận liên quan của HĐBA không? Có được chứng kiến diễn văn trình bày quan điểm của các nước không? Có được xem trọn thông điệp liên bang của tổng thống Mỹ không? Nếu không thì có được đọc đầy đủ trọn vẹn các văn bản trên trên báo chí không? Hay là chỉ được xem trích dẫn lèo tèo vài đoạn sau khi đã hầu như cắt bỏ hết ngữ cảnh, kèm theo vài bình luận cá nhân? Thật chẳng khác nào chú ếch ngồi dưới đáy sâu, chỉ nhìn thấy miệng giếng nhỏ nhoi mà đã tưởng mình đang được chiêm ngưỡng cả bầu trời.
Lại có một số người đưa ra những quan điểm nghe "bốc mùi" chiến tranh lạnh, như Mỹ là "đế quốc" đi "xâm lược". Chắc là cũng phải sử dụng đến các quan điểm "chiến tranh lạnh" khác để đối chọi lại. Vậy thì xin hỏi việc Mỹ đưa quân vào Apganistan, lật đổ chính quyền Taliban hà khắc ủng hộ khủng bố cũng là đế quốc, là xâm lược? Việt Nam đưa quân vào Campuchia, giải phóng nhân dân khỏi ách diệt chủng, cũng là xâm lược? Liên quân LHQ 14 nước do Mỹ dẫn đầu tiến vào giải phóng Hàn quốc, để nước này trở nên văn minh, giàu mạnh, tự do và dân chủ như ngày nay, cũng là xâm lược? Lại nữa, việc Nga đưa quân vào Apganistan, dựng nên chính quyền thân Xô Viết, để rồi bị nhân dân chống trả mãnh liệt, thiệt hại nặng phải rút lui, có phải là đế quốc không, xâm lược không? Việc Nga thâu tóm hết cả mười mấy nước lân bang, áp đặt tư tưởng và hành chính vào chung một liên bang, có phải là đế quốc không, xâm lược không? Việc Nga ép Mondavia vào Liên Xô, bắt phải từ bỏ bản ngữ Rumani để nói tiếng Nga, có phải là đế quốc không, xâm lược không? Việc Nga ký hiệp ước phân chia Ba Lan với Đức ngay trước thế chiến 2, để tiến quân vào Ba Lan, rồi bắt hàng vạn binh lính sỹ quan Ba Lan đày đi các vùng khắc nghiệt, để rồi hàng ngàn người chết vì kiệt quệ hoặc bị thủ tiêu bí mật, có phải là đế quốc không, xâm lược không? Việc Nga đưa quân vào Hungary năm 1956, Tiệp Khắc năm 1968 để đàn áp nhân dân các nước này khởi nghĩa, có phải là đế quốc không, xâm lược không? Việc Bắc Hàn xua quân xuống Hàn quốc năm 1950 có phải là xâm lược không?
Lại tiếp tục một quan điểm "chiến tranh lạnh" khác nữa, rằng các cuộc viễn chinh của Mỹ nhằm xây dựng nên các chính quyền tay sai bù nhìn để Mỹ lũng đoạn. Nếu tay sai, bù nhìn được như Pháp, Đức, Nhật, Hàn, Apganistan - trong đó nhất là Pháp, Đức, nơi mà 34 vạn thanh niên Mỹ đã ngã xuống trong thế chiến thứ 2 vì tự do cho các xứ sở này, để bây giờ họ thành các cường quốc tự chủ, có quan điểm và chính kiến riêng đối nghịch với Mỹ nhưng vẫn được tôn trọng mà không hề hối tiếc; hay như Hàn, được giúp đỡ quân sự, thoát khỏi sự kiềm toả để bây giờ so sánh thấy rõ với người anh em phương Bắc; hoặc như Apganistan, được can thiệp bằng vũ lực để khỏi rên xiết dưới gông cùm Taliban - thì trộm nghĩ rằng Iraq chắc cũng cần một chính quyền "tay sai, bù nhìn" như thế.
Có người nói rằng Iraq là một quốc gia "độc lập, có chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ", rằng Mỹ "không được phép can thiệp vào công việc nội bộ của Iraq". Ngày nay đang có xu thế toàn cầu hoá, thế giới dần hoà mình lại làm một, các đường ranh giới trên nhiều lĩnh vực đang dần nhoà đi, thì nước nào tự cô lập mình, nước đó sẽ lãnh hậu quả tụt hậu. Không những thế, nếu nước đó còn đe doạ hoà bình, vi phạm nhân quyền, đàn áp người đối lập,... thì cộng đồng quốc tế cần phải mãnh liệt lên tiếng. Cái luận điệu trên vốn dường như khá hiệu quả dùng để che đậy, làm bình phong né tránh búa rìu dư luận thế giới. Nhưng khi có những kẻ giết người thân, bơm hơi ngạt, tra tấn, thủ tiêu những người bất đồng chính kiến, dùng vũ khí hoá học tàn sát hàng vạn người thiểu số vô tội,... thì lúc đó có còn là công việc nội bộ nữa không, quốc tế có không được phép can thiệp nữa không?
Lại có thêm nguỵ biện "công việc của Iraq, để người Iraq tự giải quyết". Bị đè nén dưới hàng loạt các phương tiện tuyên truyền và chính sách ngu dân tinh vi, xảo quyệt, bưng bít và giấu nhẹm hết thông tin bên ngoài, kết hợp với một bộ máy đàn áp khổng lồ và tàn bạo, thử hỏi liệu nhân dân Iraq có tự giải quyết được không? Nếu được thì đến bao giờ, với cái giá phải trả là bao nhiêu? Tương tự như vậy, liệu nhân dân tiến bộ của Đức, những người không bị u mê mù quáng, có tự giải quyết được chế độ độc tài Hitler không? Liệu nhân dân Apganistan, nơi có cả một lực lượng quân sự đối lập tương đối mạnh ở phương Bắc, có tự giải quyết được chế độ Taliban hà khắc không? Liệu nhân dân Campuchia có tự giải quyết được chế độ Khơ me đỏ tàn bạo không? Nếu được thì là đến bao giờ, với cái giá phải trả là bao nhiêu?
Lại có một nguỵ biện khác rằng phương Tây đang "áp đặt định nghĩa nhân quyền của mình lên Iraq". Hoá ra những quyền cơ bản chung của loài người là quyền tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, tự do bất đồng chính kiến là thứ nhân quyền mà Tạo Hoá ban tặng riêng cho người phương Tây; còn ngoan ngoãn tuân lệnh, nghe lời, im lặng, nếu không thì bị tra tấn, thủ tiêu,... là định nghĩa nhân quyền của riêng Iraq?
Saddam là một người "vô tư" ra tay thanh trừng những người khác chính kiến, và luôn ôm mộng bá quyền tội ác. Tôi quen một số người phương Tây làm chuyên gia tại Kuwait ngay trước chiến tranh vùng Vịnh 91. Họ nói rằng ở nơi khác thì không thể nào hiểu được, nhưng ở chính nước này thì lúc nào cũng cảm thấy nơm nớp lo sợ con dao Iraq đang kề vào cổ, và việc xâm lược (bây giờ thì theo đúng nghĩa đen của nó) của Iraq, họ cảm thấy chỉ còn là vấn đề thời gian. Y như rằng, vào buổi sáng Iraq xua quân tới, những người phương Tây này vội vàng chạy di tản (tương đối hiệu quả do có chuẩn bị từ trước) mà trong lòng không một chút ngạc nhiên.
Trong tranh luận, có người kể lể chuyện lịch sử đất đai, rằng Kuwait vốn thuộc lãnh thổ cũ của Iraq, không hiểu có phải ngầm ý bao biện rằng Iraq đem quân vào Kuwait không phải là hoàn toàn vô lý? Thế thì bây giờ Đức đòi một phần lớn lãnh thổ của Pháp, Tây Ban Nha đòi trọn cả bang California, Mexico đòi hết cả bang New Mexico, Nga đòi lại Alaska, Campuchia đòi lại cả miền Nam Việt Nam,... cũng không phải là vô lý ư?
Những bài học xương máu về quan hệ quốc tế đầy ra đấy. Nếu Châu Âu đồng tâm ra đòn trước, triệt hạ chính quyền Đức Quốc Xã ngay từ trong trứng nước, thì liệu có xảy ra đại chiến thế giới thứ 2 tàn khốc nhất lịch sử nhân loại với 50 triệu nạn nhân không? Hay ngay trong lịch sử nước nhà, nếu Lý Thường Kiệt không ra đòn trước, san phẳng thành hậu cần Ung Châu trên đất Tống, thì liệu có thể có chiến thắng oanh liệt trên sông Như Nguyệt trong cuộc kháng chiến mấy năm sau này không? Những kinh nghiệm quý giá đó cần chứng cứ rõ ràng đến mức nào? Phải chờ thêm một ngày 11/9 nữa mới đủ bằng chứng ra tay ư?
Tất nhiên, đối với những vấn đề phức tạp, luôn tồn tại nhiều ý kiến trái ngược. Việc hàng triệu người khắp thế giới xuống đường tuần hành phản đối chiến tranh mấy tuần qua là hết sức bình thường. Nhưng có một số phương tiện thông tin chỉ nhấn mạnh đến điều này, làm nhiều người lầm tưởng chính phủ các nước Anh, Mỹ đang theo đuổi các chính sách diều hâu đi ngược lại ý nguyện của tất cả nhân dân. Suy nghĩ này hoàn toàn sai lầm. Ở các nước dân chủ này, nếu lực lượng phản đối chính sách thực sự lớn hơn, thì liệu chính quyền có tiến hành chính sách đó được không? Liệu Mỹ có thể tiếp tục theo đuổi lâu dài chiến tranh Việt Nam, khi đi ngược lại ý nguyện của đa số nhân dân được không? Liệu NATO có thể tiến hành chiến dịch "lá chắn đồng minh" năm 1999, cảnh cáo độc tài Milosevic, giúp lực lượng dân chủ Nam Tư hạ bệ ông này trong bầu cử sau đó được không, nếu không được sự ủng hộ của đa số nhân dân các nước này thời điểm đó?
Thực ra, các nước phương Tây là các nước dân chủ, nơi có tự do ngôn luận, tự do bất đồng chính kiến nên có một bộ phận dân chúng phản đối chính sách của chính phủ bằng phương pháp xuống đường biểu tình hoà bình, treo các biểu ngữ "No War" trước nhà,... và họ hết sức được tôn trọng. Nhưng không có nghĩa rằng họ đại diện cho đa số nhân dân, và quan điểm của những người biểu tình luôn luôn đúng (ví dụ như lịch sử đã cho thấy rõ suy nghĩ sai lầm của những người biểu tình phản đối việc Mỹ triển khai hàng loạt tên lửa vào Châu Âu ở thập kỷ 80). Để xem lực lượng phản chiến chiếm bao nhiêu dân số Mỹ, thử làm một con tính vui tương đối thế này nhé: nước Mỹ có ước chừng 280 triệu dân; cứ cho hết sức rộng rãi là có 100 triệu trẻ con không biết gì; trong 180 triệu còn lại, cũng rộng rãi cho rằng có 80 triệu người thờ ơ, không quan tâm đến chính trị; xuống đường tuần hành phản chiến những ngày qua có khoảng 1 triệu người, đúng không? Cứ rộng rãi tiếp, cho rằng trong 30 người phản chiến mới có 1 người đi biểu tình; vậy thì số lượng phản chiến là 30 triệu người, và số lượng ủng hộ chiến tranh là 70 triệu người, thế thì đâu là thiểu số, đâu là đa số? Chính sách hiện tại của chính quyền Mỹ được lòng bao nhiêu cá nhân? Thôi, dẹp những con tính mơ hồ trên lại. Sự thật là các cuộc thăm dò dư luận cho thấy luôn có tối thiểu 65% số người được hỏi ủng hộ việc khai hoả với Iraq.
Dựa vào các lý lẽ trên, lại có ý kiến nguỵ biện rằng như vậy Saddam đang đúng, bởi ông ta hành động theo "ý nguyện" nhân dân, luôn được sự ủng hộ tuyệt đối từ quần chúng. Thử hỏi Iraq có dân chủ không? Với bộ máy khủng bố, kìm kẹp bạo tàn như vậy, có ai dám lên tiếng phản đối không? Nếu điều tra ý kiến nhân dân về chính sách của chính quyền Đức quốc xã được thực hiện, liệu có bao nhiêu phần trăm bất đồng? Tương tự như vậy với chính quyền Taliban, liệu có bao nhiêu phần trăm nhân dân phản đối? Giống như thế, điều tra nếu được tiến hành ở Campuchia dưới thời Khơ me đỏ, sẽ có bao nhiêu ý kiến bất bình? Câu trả lời quá đơn giản.
Một số người mang nặng thành kiến với Mỹ, phát biểu nhiều điều rất chối tai. Tất nhiên, hầu hết các nước đều có mặt xấu, mặt tốt; nhưng thành kiến dường như đã làm họ mờ mắt. Họ có biết ai đóng góp nhiều nhất cho LHQ không? Ai đóng góp nhiều quân nhất cho lực lượng gìn giữ hoà bình quốc tế không? Ai cung cấp đến 60% lượng viện trợ nhân đạo của thế giới? Ai đang viện trợ cho không Châu Phi hàng chục, hàng trăm triệu USD mỗi năm cho công cuộc đẩy lui đại dịch AIDS? Tất nhiên, trong những việc làm trên, đều phải có tính toán đến lợi ích quốc gia (đây là chuyện đương nhiên), nhưng đừng có bẻ cong rằng tất tần tật các việc tốt đó đều là phục vụ các mưu đồ đen tối đấy nhé. Nếu như thế thì trên đời này hầu như không bao giờ tồn tại những việc làm được gọi là thực sự cao thượng đâu. Cũng nói thêm rằng Mỹ là nước được nhiều chính phủ ủng hộ nhất thế giới đấy (so với chính phủ của bất kỳ một nước nào khác), trong đó có rất nhiều kẻ cựu thù (như Hungary, Rumani, Ba Lan, Bulgaria, cộng hoà Séc,...). Tổng thống Mỹ đi đến đâu, so với nguyên thủ quốc gia các nước khác, thông thường vẫn là người được nhân dân chào đón nồng nhiệt nhất.
Có người lại nói rằng chính quyền Mỹ hoàn toàn bị tài phiệt thao túng, chuyên lừa phỉnh nhân dân, nghe thật nực cười. Tất nhiên, có những giai đoạn cụ thể, trong hoàn cảnh cụ thể, với các điều kiện cụ thể, chính quyền nói một đằng, làm một nẻo (mà có lẽ chính quyền tất cả các nước trên thế giới đều như thế), nhưng không phải vì thế mà có thể khái quát hoá lên, cho rằng đó là đặc tính tiêu biểu của chính quyền Mỹ. Trong một đất nước có dân trí cao, với khoảng 80% người lớn đã từng ngồi ở giảng đường ĐH, CĐ, đóng góp đến hơn một nửa số giải thưởng Nobel cho nhân loại, nơi mà mỗi chính quyền đều do chính từng công dân thực sự tham gia bầu nên, mà chính quyền cứ loè bịp nhân dân được mãi sao? có thể coi nhân dân như đàn vịt ngoan ngoãn, bảo gì nghe nấy được mãi sao? Việc bất kỳ một chính sách nào của nhà nước cũng luôn có những ý kiến phản đối công khai là một bằng chứng rõ ràng phủ nhận quan điểm đó. Và chính cái chính quyền "lừa đảo" đó đã góp phần tạo ra một xã hội vào loại năng động nhất, một đất nước vào loại giàu nhất, một nơi vào loại có nhiều cơ hội và điều kiện nhất cho hầu hết người dân bình thường phấn đấu và thăng tiến, và trở thành một nhà "tài phiệt", nếu có đủ tài năng, nghị lực và may mắn. Và thực tế đã cho thấy rằng phần lớn các nhà "tài phiệt" Mỹ là xuất thân từ bình dân, trong một đất nước mà chính quyền "bị tài phiệt lũng đoạn, chuyên lừa đảo nhân dân".
Tóm lại, trong vấn đề Iraq, một giải pháp cứng rắn là cần thiết; đôi khi, để bảo vệ hoà bình, chúng ta cần cầm súng. Chiến dịch quân sự sẽ được đi kèm với chiến dịch nhân đạo, với sự hỗ trợ tối đa của cộng đồng quốc tế về y tế, thuốc men, với các đợt "rải thảm" lương thực ồ ạt cho nhân dân. Các truyền đơn nói rõ bộ mặt thật và dã tâm của các thế lực đen tối cũng sẽ được thả xuống với số lượng lớn để các binh lính Iraq bình thường và những người dân còn chưa hiểu rõ sẽ tường tận vấn đề, và buông súng, không ủng hộ chúng. Chúng ta cầu nguyện và sẽ gắng làm tất cả để thường dân Iraq tránh được tên bay, đạn lạc, để thiệt hại cho người vô tội giảm xuống mức tối thiểu. Và ta tin tưởng rằng các loại vũ khí công nghệ cao thông minh của lực lượng đồng minh sẽ góp phần quan trọng để đạt được mục tiêu này. Những kẻ xấu xa nào nấp sau lưng, lấy nhân dân làm bia đỡ đạn, lợi dụng các lá chắn sống mù quáng cần phải bị đưa ra xét xử vì các tội ác chống lại nhân loại và phải bị trừng trị thích đáng.
Các bạn ở Việt Nam có may mắn là báo chí, thông tin nước nhà đang phát triển nhanh chóng, với nhiều tin tức khá được cập nhật kịp thời. Nhưng chắc chắn là chưa thể so sánh được với truyền thông phương Tây với bề dày truyền thống lâu đời. Bởi vậy, nếu muốn nhanh chóng mở rộng hiểu biết, nâng cao nhận thức, tiếp thu nhiều nguồn thông tin phong phú khác nhau, để thực sự hoà mình vào với dòng tư tưởng chung của nhân loại tiến bộ, thì khi có điều kiện và cơ hội, nên tranh thủ đi ra nước ngoài một thời gian để mở mang tầm mắt.
Đấy, một ý kiến tranh luận mang tính trái ngược như vậy, các bạn nghĩ sao? Mời tranh luận.
Xin chân thành cảm ơn quý báo.
Nguyễn Quốc Trung.