Nhật kí lớp Tin

Tình hình là đi chơi liên tục 3 ngày : 4.5.6 Tết 8-} , chết mất thôi , nhưng chả biết đi đâu :D
 
HP với thằng Nghĩa viết hay vãi ! =D>
Mình cũng nhận thấy la` ở lớp mình " ít nói ", chỉ nói hơi nhiều với 1 số ban. Dĩ nhiên la` sau gần 2 năm học, đứa nào chả co' những suy nghĩ riêng về lớp:D.
Để xem nào, các bạn tổ 4, chẳng nói chuyện mấy, chắc la` vài câu từ hồi lớp 10 đến h. Hôm nay vừa mới khẳng định được bạn Thành Chung lớp mình co' 1 chất giọng cực hay, cực nhỏ nhẹ khiến mình, HP, Hiền mong ước mãi ma` chẳng co' ! :)
Bạn Tuấn Việt thấy ấn tượng nhất la` cái tính hơi " bác học" ( tức la` hơi tưng tửng ). Cái chuyện Mr. Peace nhờ đi photo đề chắc ai cũng nhớ . :))

Năm lớp 11 lớp co' vẻ cũng vui hơn, nhất la` sau lần đi chơi. Tự nhiên tòi ra 1 đống đôi nhưng như HP nói đây, hình như la` đơn phương nên cũng thấy hơi chán chán, chắc la` kho' thay đổi được :-s
:D thấy cũng an ủi được phần nào cho công sức của mình bỏ ra buôn chuyện với HP, may ma` HP vẫn còn nhớ đến ! :))

Thây cũng vui vui khi ngồi cùng Hiền HP buôn chuyện trên trời dưới bể, đủ mọi thể loại, thấy hay hay + to` mo` khi nghe mấy chuyện của chúng no' về " a half "(mặc du` phải công nhận đầu óc của mình thỉnh thoảng hơi thiểu năng ),thấy funny những lúc ngồi nghe chúng no' quảng cáo về 1 bẹn nào đấy, rồi những lúc đi học muộn bất ngờ gặp "những người cùng chung cảnh ngộ".................... ;)

Du` sao thi` năm cũ cũng qua rồi, co' nhiều thứ để nhớ đến & cũng co' nhiều thứ phải quên đi, hi vọng la` năm mới những chuyện xui xẻo sẽ ít hơn những chuyện may mắn , thành công nhiều hơn thất bại ! :D

Chẹp chẹp, mình năm tới phải lo gỡ điểm môn li' . 5 con 9 sẽ được 8,0 , cố lên ! 8-}

Mùng năm tết các bẹn nhớ đi đầy đủ, đúng h ( vi` chắc chẳng mấy ai may mắn gặp con Hiền ở cổng trường như mình lần trước đâu :(( )
 
Chỉnh sửa lần cuối:
hehe bon chen là đứa thứ 4 nhé :D
Năm qua có bao nhiêu chuyện từ cái first love đẹp chấm dứt và cái second love bắt đầu :)). Bao nhiêu cảm xúc gì gì tuôn vào trong NK lớp về cái năm lớp 10 rồi ^_^ .
Lớp 11 có thêm 3 bạn mới cũng là lúc có thêm nhiều chuyện mới :))
Có cái sự trùng hợp kì lạ về chỗ ngồi của 3 bạn :)) rồi có cái buổi đi chơi sôi động hôm mùng 1.
Đối với mình thì chẳng có năm nào là năm xui xẻo và buồn tẻ cả :mrgreen: khi có thêm 1 đứa bạn mới ảnh hưởng rất nhiều đến mình khiến cho mình thay đổi ( thế mà thằng Nghĩa chẳng nhận ra được :p ) rồi chơi thân hơn với các bạn trong lớp :D đặc biệt là con HP ^_^ cái con Bị thịt ấy rất chi là bị thịt :D
rồi đến con Ngọc Hà , thấy thix kể chuyện cho nó vì nó chịu lắng nghe và ko ngắt lời mình :D phụ họa với mình cứ hay hay é :D
thằng Nghĩa với cái kiểu điên khùng vì tình cảm làm mình bực điên :| nó có cần phải quá trớn đến thế ko nhỉ ? đến 1 đứa coi mình là con nhím :D nhưng lại rất muốn đến gần hay giúp đỡ và yêu quí mình hết mức :D Rồi bạn Bị xương ...rất dễ thương và tốt bụng :D hay thằng ku Nam Khánh :p send cho mấy cái mess làm mình 8-} choáng váng ... 8-} Trường Thành Hàn Cuốc :)) cứ nghĩ nó ngây thơ nhưng rồi lại :mrgreen:
Cuối cùng là bẹn Hiếu ^_^ chẹp cái bẹn này định nói nhưng ko nói được j` ý ... cẩn thận bạn ấy đọc được lại đơ ra như cái hôm nọ thì sợ lắm :(. Còn cái thằng Hải dớ thì chuyên thói vũ phu :D hehe năm nay cũng già đi nhiều :mrgreen: ko thấy nhí nhảnh như hồi đầu
to sum up , luv all of u guys :D
thanx 4 being my friends :x
 
Có những điều mà một đứa tuổi 17 ko thể giải quyết được , có những việc một đứa học sinh cấp 3 ko thể ngờ tới . XH bên ngoài quá rộng lớn , XH nhà trường lại quá chật hẹp ... Chật hẹp nhưng cũng đủ để những đứa tuổi teen mỗi ngày một lớn , chật nhưng cũng đủ để mỗi chúng thấy lớn hơn lên sau 1 năm rưỡi học tập bên nhau .. Có những thứ chẳng khi nào mình nghĩ sẽ trở thành hiện thực , có những người bạn mình đã từng nghĩ là rất khó để trở thành thân lại có những người đã từng nghĩ đó là tri kỷ nhưng rốt cục bây giờ nếu ko cãi nhau thì ko thể nói chuyện được ...
Mỗi con người trong lớp Tin đã lớn dần lên , khôn thêm nhiều , hiểu biết cũng nhiều hơn , mỗi chúng ta trong trái tim đã ko còn chứa 100% hình ảnh bạn bè và gia đình , ko còn quá shock với những thất bại nhưng thế ko có nghĩa là thất bại ko làm ta ít thất vọng hơn , ko còn quá tò mò vào việc riêng của người khác nhưng thế ko có nghĩa là những việc riêng của người khác không khiến ta quan tâm :D
Đôi khi mình thấy thật vui vì mình được học ở lớp CHUYÊN TIN - do MR THỎA chủ nhiệm , nơi mà với mình và con bé "bị thịt's mem"học thì ít mà chat chít thì nhiều , nơi mà đúng như một thằng-nông-dân-có-học đã nói với mình là "yêu quán phở còn hơn yêu nơi đó" , nơi mà học môn chuyên còn nhàn hơn học môn Thể dục , nơi có những người bạn từ quê mùa ,chân chất (N.A's fan 8-} ...) cho đến những người bạn chịu chơi và phức tạp :)) . Đôi khi mình thấy ức chế khi ngồi giữa lớp học này , với những giờ học như tra tấn mà mỗi giây trôi qua là một niềm an ủi nhỏ nhoi , với những người bạn chỉ vì chút lợi ích cá nhân mà ầm ĩ, mà kêu gào đòi trả lại sự công bằng, với những bạn cả năm mình chẳng nói chuyện được mấy câu , với đứa bạn chỉ vì tình riêng mà sẵn sàng làm lơ tất cả sự lo lắng của người khác...
Đến lớp chắc chắn ít hơn các bạn , nhưng những kỉ niệm về lớp có khi lại nhớ nhiều hơn các bạn , cũng muốn đóng góp với lớp phần nào đấy ,cũng muốn mình là một Member sáng giá của tập thể lớp Tin 03-06!!! Mong là năm mới sẽ giúp mình refresh lại những ức chế năm cũ và reset lại cảm xúc với lớp sau hơn 1 năm hỗn độn !
 
cả ngày hôm nay ở nhà, chẳng có việc gì làm, lên thấy con Hà Phương nó làm version 2, mình cũng đú theo phát

1 năm rưỡi đã trôi qua rồi, từ cái ngày đầu tiên của lớp tin 03-06, ngày khai giảng mưa tầm tã, đối với tao thì mọi chuyện bắt đầu bằng 1 cơn mưa nó mới may mắn, và quả thật là lớp tin mà MR Thỏa chủ nhiệm đã càng ngày càng vui.

Đọc những gì chúng mày viết tao thấy thật có lỗi, nên giờ là lúc tao xin lỗi chúng mày. Trước đến giờ tao cứ nghĩ mình tốt bụng, hay quan tâm đến người khác, nhưng chúng mày đã làm cho tao thấy tao đã phạm phải quá nhiều sai làm.

Xin lỗi con Hiền vì tao bị chuyện tình cảm chi phối nhiều quá làm mày tức, rồi không nhận ra những thay đổi của mày nữa, tao sẽ cố gắng sống tốt hơn, vui vẻ hơn, tao mong mau mau thi rồi tao lại về lớp học bình thường, trong lớp lại ném giấy liên tục cho mày bàn chuyện trên trời dưới biển.

Xin lỗi con Hà Phương vì không thể đưa cho mày những lời khuyên có ích, không giúp đỡ mày lúc mày khó khăn, lại cãi nhau với mày quá ngoa ngoắt, chắc mày tức lắm, nhưng mà không hiếu sao cứ mỗi khi nghĩ đến con bạn cứ đặt mục tiêu bừa lên rồi chẳng bao giờ thực hiện được như mày tao lại rất muốn trêu. Còn xin lỗi mày vì chuyện tao kêu la ầm ĩ về mấy chuyện bất công nữa, giờ tao đã hiểu bất công là 1 phần của xã hội rồi.

Xin lỗi Trường Thành vì bây giờ mày đang rất chán mà tao lại không ngồi cạnh mày hàng ngày nghe mày trút giận, than thở. Mong là ngày 3-1-2006 sẽ là 1 ngày mà mày cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc chứ không phải 1 ngày thứ hai buồn như ngày 3-1-2005.

Xin lỗi cả Ngọc Hà nữa vì nhiều khi tao trêu mày quá đáng bởi vì tao biết mày cũng chẳng để bụng mà :D

Giờ 1 tuần chỉ ở lớp được vài tiết với cả hàng ngày đến lớp lúc đầu giờ, không nói chuyện với bọn bạn đã 1 năm rưỡi gắn bó, cũng buồn, nhớ những tiết học ngồi nói chuyện với Trường Thành cả giờ, rồi bị thầy Địa gọi cả 2 đứa lên hỏi vặn vẹo, nhớ những khi nói chuyện với Tiến Đức, không hiểu chú này học được cách ăn nói ở đâu mà buồn cười thế, nhớ những lần mình mắt tròn mắt dẹt xem chú đồng hương Bảo Trung thể hiện sự khéo tay đến lạ, nhớ lần 2 thằng ngồi bàn trên nó thi vẽ trông vãi buồn cười rồi bảo mình làm giám khảo...

Nhưng mà những chuyện đấy qua rồi, tao sẽ cố gắng dùng 1 nửa thời gian còn lại của 3 năm cấp 3 để sửa chữa những sai lầm, đã có lúc tao nghĩ đối với 1 học sinh 17t thì chỉ có chuyện tình cảm với học hành là quan trọng, giờ thì biết thêm là bạn bè, và sự trưởng thành trong cách suy nghĩ cũng góp phần làm nên 3 năm cuối cùng đời học sinh trở nên đáng nhớ, sau ngày 13-3, tao sẽ trở lại là 1 người không bi lụy mà lạc quan, biết quan tâm đến người khác...

Ờ mà còn chuyện cuối nữa, tao cảm thây vui vẻ khi có những đứa bạn cũng có niềm yêu thích những chuyện quốc gia đại sự như HP với Trường Thành, con Hiền chắc cũng đang định lanh chanh mấy chuyện đấy.
 
me. cái thằng chó Uông mày đừng có làm tao bực mình ...
mày câu thì biến đi cho khác :|
 
Thằng Uông lúc nào cũng thế, toàn thấy câu bài, thử post 1 bài hẳn hoi đi ! :-$

Tao thấy thực sự vui vi` cái đưa vốn ít chuyện để nói như tao ma` vẫn khiến thằng Nghĩa phải xin lỗi, mặc du` la` cũng co' nhiều lúc thằng Nghĩa hay trêu tao qua' thật , toàn làm tao thấy bực mình vi` cái chuyện tình cảm ngốc nghếch mu` quáng của no', chẳng đi đến đâu cả.Nhưng tao ko để bụng, mày cũng biết thế vi` co' mấy khi tao cãi nhau với mày như Hp hay quát mày như con Hiền đâu ! ;)
he he nhưng mày đã nhận thấy sai lầm thi` chắc công sức của bọn no' ko uổng rồi ! :D

Hình như tao co' cái biệt tài la` biết lắng nghe người khác tâm sự hay sao ây, thấy đứa nào cũng khen, ngại thật ! 8-}
:D Bản thân tao thi` cũng chẳng co' nhiều chuyện để phải xin lỗi ai, tao chỉ hơi áy náy chuyện phải để HP va` Hiền bận tâm chuyện tao. Tao biết la` chúng mày bây h gần như xác định được " a half", tao cũng muốn find lắm chứ nhưng chẳng hiểu sao ko co' chút hứng nào. Thôi cứ để mọi chuyện bình thường. :-s

Đứa nào bây h cũng đều co' cảm giác vui khi học lớp tin thi` phải, riêng với tao thi` hoc ít chơi nhiều :)) , chỉ co' các bạn đội tuyển học vãi nhiều chẳng thấy lên lớp bao h, nhiều lúc thấy cũng nhớ nhớ :) . Bạn Nghĩa thấy hay lên lớp chắc la` vi` .................

Thằng Trường Thành cũng co' chuyện chán a`, thấy ngồi cười suốt ngày nên tao ko để y', đúng la` tao thật vô tâm ! :((


Đúng la` 1 năm với nhiều chuyện rắc rối khiến nhiều người thay đổi suy nghĩ!
 
Định dành đến đêm 30 viết, nhưng hôm nay chưa ngủ được mà cảm xúc cũng nhiều, cho ra bản ver 1.0 .

Những chuyện từ xa xưa quá, thôi chẳng nhắc đến nữa. Những chuyện gần đây, NA cũng chẳng nhớ gì (hay lười nhớ :-? ). Thôi thì tiếp chuyện của HP về XH.
Hình ảnh XH đối với tôi thay đổi từng ngày. Đã có khi tôi nghĩ nó là 1 thứ xa với, hỗn độn mà mẹ thường lôi ra giảng giải. Lại có lúc tôi tưởng nó tốt như trong truyện tranh :p . Rồi ngày lại ngày, tôi hiểu nó hơn, có rất xấu, và rất tốt. Nhưng thực sự, cho đến trước đây vài tháng, tôi vẫn chưa biết là mình còn không biết điều gì :-? . BIết rằng trường AMS này, lớp Tin này là 1 XH, nhỏ bé nhưng cũng phức tạp ko kém. Nó nhỏ bé đến nỗi có khi tôi không thèm quan tâm, chỉ đến và đi;đến mức coi nó như quán đợi ven đường. Bởi nó khác tôi nhiều quá, tôi chán ghét nó 8-}

Đến 1 ngày, tôi chợt nhận ra. Tôi vẫn sống trong nó, giữa lớp TIN-AMS. Và tôi không thể tự tách mình ra, dù có vì sao đi nữa. Và cũng lúc đó, tôi nhận ra trong tôi có một cái gì rất lạ, đã lâu rồi mới quay lại... :x Bừng tỉnh, tôi ào ào sống. Cố nứu kéo những gì có thể chỉ đến một lần. Để hưởng thụ cái cảm giác của tình bạn bè. Tôi đã để mất quá nhiều thời gian, để thăm dò, để ngại ngần, và rồi tự cô lập mình dù đôi khi thật sự muốn thế... :((

Tôi xông đến cái "máng lợn" :) , nhanh đến mức mà như muốn vào cùng "ụt ịt" ngay :)) . Dù sao, tôi với chủ cái "máng lợn" cũng tôn trọng nhau, như những nguời quen . Và cái "máng lợn" như con :@) chào đón tôi , giờ như 1 người bạn. Cảm ơn nhé :D

***

(finished for ver. 1. , try the add-in special single if u really want to see :) And dont be angry if u cant understand it at all :)) )
















Và...






... Tôi lại chợt nhận ra, có những thứ không xấu như ta tưởng. Có những thứ đẹp đẽ trong giấc mơ lại ở ngay trước mắt , hàng ngày. Hơn 1 năm sống ko chuyện tình cảm với 1 thằng như tôi thật là... nhẹ nhõm vì chả phải lo gì nhưng trống vắng ở đâu đó trong tâm hồn :-$ (sến tí,nhưng thật mà). Và 1 kẻ cũng có đôi chút KN như tôi, sửng sốt khi lần đầu gặp 1 vật thể lạ. Như 1 chú nhóc ham khám phá, tò mò và nghịch ngơm, tôi lao vào đám gai, gần như không suy nghĩ 0:) . Quyết định đó đến giờ tôi vẫn chưa hiểu là ngu ngốc hay không, nhưng nó đã lấy đi của tôi không ít và cũng cho tôi rất nhiều. Xờ vào gai, đau chứ, nắm lấy nó còn đau hơn :(( Thế mà tôi cũng điên khùng mà cầm lấy 8-} Càng vào gần, càng khó khăn hơn. :( Nó vẫn xù lông ko để mình ôm vào lòng... nhưng giữa những cái gai , nó vẫn cảm thấy có 1 bàn tay ấm áp. Điều đó cũng đủ để bàn tay ấy ấm áp thêm, nhím ạ, cảm ơn nhím nhiều ... :x
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Để viết một bài cho ra chất lượng nào !!!!!!!
Có đi đâu xa mới biết nhơ quê nhà
Ngày xưa nghe lời con Hiền bảo bên này sống như cái nhà tù ý , bây giờ tao mới tin .
Giá mà có thể quay về với chúng mày được bởi vì lớp hình như càng ngày càng vui hay sao ý !!!!!
Bây giờ mới thấy nhớ những tiết Tin của thầy Thỏa , khó nhưng vui , nhớ bản mặt khó chịu của thằng Nghĩa , nhớ thằng Thành ái , nhớ cả con Hiền nữa ..hu hu..
 
@ Lâm : thật ko đấy em giai , nghe cái giọng mày tao cứ thấy điêu điêu .Mày kể cho tao nghe bên đấy thế nào , để năm sau tao trượt đại học sang bên đấy bơm xe .

Năm mới mình gửi lời chân thành cảm ơn tập thể lớp 11 tin HK1 ko còn gọi mình là chị Thành , thế là mình vui roài :)) .Chúc lớp 11 tin đã vui năm mới còn vui hơn nữa , chúc những đứa nào đọc được nhưng câu này năm mới đạt được những mong muốn của mình , có nhiều tiền lì xì .

P/S : mồng 6 các bạn đi học mang nhiều tiền lì xì mừng tuổi mình hén :>
 
Rebirth
Có những khi mình lạc lối trong một không gian mà tất cả tưởng như rõ ràng đến mức rành mạch , có những lúc mình mất phương hướng chỉ bởi những thứ tưởng như là vô nghĩa .. Chẳng thể hiểu nổi cảm xúc của những ngày cuối năm , cứ tưởng có nhiều hóa ra chả có gì , cứ nghĩ là sâu sắc hóa ra chỉ là một thứ cảm xúc nông cạn , cứ tưởng ta thông minh nào ngờ ngu như một con BỊ THỊT!!
Mới chợt nhận ra rằng 1 năm qua mình đã mất nhiều mà được thì hình như quá ít , mình suýt mất một thằng bạn hiểu biết và chu đáo , suýt mất một con bạn thân-ko-bao-giờ-có-người-thứ-2-giống-nó, suýt mất đi những sở thích , đam mê chỉ vì một mối quan tâm liên quan đến trái tim nhiều hơn là trí óc.
Mới chợt hiểu là có những thứ mà mình cứ tưởng nó đẹp đẽ như viên pha lê ko 1 vết gợn , cứ tưởng nó tuyệt vời như một viên kim cương "9 nút" , rốt cục thì chỉ là một miếng thủy tinh được tạo ra bởi một người thợ tài hoa !
Mới thấy tiếc cho khoảng thời gian mình dằn vặt, hờn ghen hay buồn bã , những khoảng thời gian ca thán , rồi mệt mỏi , những lúc nhìn cuộc đời mà phát ngấy như nhìn thấy bánh chưng trong ngày Tết ...
Khoảng thời gian đó thật may mắn chưa làm biến đổi con người mình , nó mới chỉ khiến mình trở nên chán chường đến mức muốn buông xuôi , khiến mình mất bình tĩnh đến mức mất ngay cả sự tự tin-vốn là của báu trời phú cho mình !
Rồi một người vực mình dậy , hỏi mình về cái gọi là :"Mày có còn niềm tin ko?" , người đó gợi cho mình lại cái ước mơ mình đeo đuổi suốt 3 năm trời , chính người ấy lại mang đến cho mình niềm đam mê tưởng như đã đánh mất ... lại những chuyện trên trời dưới bể , lại những đêm 2 kẻ đầu óc "như bị điên" tán phét với nhau về những chuyện tưởng như hàng-quốc-cấm ...
Sinh ra lần 2 với niềm tin mới , và niềm đam mê mới , sinh ra lần 2 với một khát vọng mới và mối quan tâm mới. Bơ trái tim đi mà sử dụng lý trí , người ấy dậy cho mình bài học như thế ! Cái bài học mà chính đã có lần mình lấy đó để dạy người ta!!!
Sinh ra lần 2 với sự già đi cả về tâm hồn và về mặt sinh học , xin cảm ơn trời đã cho con những người bạn mà con biết là con chẳng xứng đáng để nhận ..., xin cảm ơn đời đã cho tôi những điều kỳ diệu mà thật lòng tôi ko bao giờ mơ đến .!!!!!
Cảm ơn ...
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Thấy bạn HP viết hay quá tớ cũng muỗn chia sẻ vài cảm nhận của tớ về cuộc sống :D
Phân lớn thời gian kể từ khi vào cấp 3 tớ sống một cách thờ ơ , sống một cách quá vội vàng, sống mà không có mục đích.
Tớ không quan tâm đến mọi thứ xung quanh mình, tớ không quan tâm đến những người xung quanh mình. Mọi thứ với tớ dường như đều quá bình thường, không có ý nghĩa gì cả, không có gì quan trọng cả.
Tớ vội vàng dến mức không có đủ thời gian dể có một giấc ngủ trưa, tớ vội vàng đến mức không đủ thời gian để thay quần áo trước khi đi ngủ, tớ vội vàng đến mức không đủ thời gian để cùng xem tivi với mọi người sau bữa ăn.
Tớ sống mà thiếu mục đích, ngay cả hồi hè học tin tớ cũng không rõ mình học để làm gì, chỉ đơn giản là cố gắng làm hết các bài tập ( Còn bây giờ tớ biết mình thực sự thích tin học ).
Bố mẹ tớ hay bảo mày thờ ơ quá con ạ. Tớ cũng biết vậy, nhưng không biết làm sao để thay đổi.
Nhiều lúc tớ cũng cười nhưng những nụ cười đó chẳng để lại trong tớ điều gì cả :((
Rồi tớ thấy một bạn rất đặc biệt, một bạn rất hay cười :D, và tớ nhận thấy rằng vẫn còn nhiều người yêu cuộc sống này.
Và chính xác thì từ hôm kia, sau một giấc ngủ trưa, bỗng nhiên tớ lại thấy mọi thứ đều tràn đầy sức sống : Something vivid comes again into my mind Suddenly I think I can do everything :)) In a deep sleep of the innocent I am born again :))
Tớ cũng đã suy nghĩ xem có nên viết bài này không, rồi tớ nghĩ rằng cũng nên để mọi người hiểu thêm về mình :D
À mà nhân tiện có ai muốn nghe Radiohead không, hôm kia trước khi đi ngủ tớ đã nghe album Ok computer của bọn này đấy :))
 
Cũng ko biết nữa :D
đang chán vì ko được đi chơi ko được gặp mọi người nhưng mà đọc xong NK lớp thì thấy vui hơn hẳn lại còn thắng 1 vụ đánh cuộc nữa :D
Bây giờ [-o< lạy trời vì được gặp các bẹn,được các bạn yêu quí. Cảm giác được làm 1 người đặc biệt đối với 1 ai đó ko biết diễn tả sao nữa :D, hạnh phúc , vui sướng ... yêu đời ... hix hix khó nói quá :-s. Cám ơn bạn Bị xương ( Nguyễn Khánh ) vì lần đầu tiên có người nói yêu thích cái nụ cười của mình :x. Cám ơn Nam Anh vì nhờ NA mới biết cách quan tâm đến 1 người sao cho đúng nghĩa của nó :x.Cám ơn Hà Phương vì nhờ mày mà tao dường như gạt bỏ hết cái tính trẻ con trong tao, béo lên do ăn sáng đều đặn.
Lúc này ấy :D muốn ôm mỗi bạn 1 cái :D nắm tay thật chặt :D >:D< . Cũng muốn làm cái gì đấy cho mọi người cũng cảm thấy cái hạnh phúc lúc này mà mình đang nắm trong tay , sờ thấy ,ngửi thấy ,nhìn thấy, cảm nhận thấy như một cơn gió xuân lùa vào trong tóc. Thoải mái , dễ chịu :D nhẹ nhàng thanh thản ...
 
Bơm xe ở đây kiếm được nhìu tiền lắm Thành ạ , mỗi lần bơm tương đương với 50000 đ nhà mình đấy !!!!
Muốn nghe thì tao kể cho :
Cả tuần học như điên như dại , không có cả thời gian để tắm sáng , chỉ có mỗi thứ 7 để ra ngoài chơi , chứ còn trong tuần thì không khác gì cái nhà tù cả

Đã thế thằng hiệu trưởng nó nghĩ rằng học văn học sẽ giúp cho bọn VN nâng cao tiếng anh nên nó bắt tao học lit core , khó đé0 tả nổi !!!

Cứ sang đây bơm xe xem rùi mày sẽ bít stress là cái gì , vì vậy khi tao hâm lên post cái zì linh tinh thì bỏ wa nhé ^_^
 
Tết tết tết tết đến rồi tết đến trong tim mọi người :))
Gà mà không gáy là con gà quay :)) Gà mà gáy sáng là con gà điên :)) Đi lang thang ngoài đường có con gà có con gà :)) Hi vọng sáng mai không bị con gà điên nào đánh thức :))
Thôi năm mới chúc mọi người mạnh khỏe, học giỏi, tiền vào như nước sông Đà, tiền ra nhỏ giọt như cà phê đen. Bạn nào mà ko chứa hết tiền thì cứ gọi mình :)).
Chúc cho các bạn và cả tôi nữa thực hiện đươc những giấc mơ của mình :D.
Còn phải chúc cho phụ mẫu của chúng ta luôn mạnh khỏe nữa chứ :D.
Hi vọng bài này được post đúng 12:00
Thôi đi xem bắn pháo hoa đây :))
 
Back
Bên trên