--==(*Nghĩa Địa 12 Sinh*)==--

Re: --==(*Nghĩa Địa 11 Sinh*)==--

sắp 1000 bài rồi >> giờ đang 995 hé hé hé ;))
 
Re: --==(*Nghĩa Địa 11 Sinh*)==--

Thằng Long nì đi học thì ko chịu đi toàn ngồi nhà câu bài thía hả
Mai lại là 1 ngày cực khổ rùi
 
Re: --==(*Nghĩa Địa 11 Sinh*)==--

Thằng này mày câu bài với tao hả như thía là ko tút đâu nhá
 
Re: --==(*Nghĩa Địa 11 Sinh*)==--

Mãi mới đc 920 còn tới 80 bài nữa lận
Chán đời quá đi mất
 
Re: --==(*Nghĩa Địa 11 Sinh*)==--

toàn pro,fishing mãi mới đc 500 bài.hix hix
thôi đi Đức ơi,làm như là mỗi mình mình biết đọc chiện á
còn mỗi mình Ỉu bít học Sinh /:) /:)
 
Re: --==(*Nghĩa Địa 11 Sinh*)==--

Trong một tiệm máy vi tính VN. Một ông khách bước vào, và nói với cô bán hàng.

- Cô ơi! tôi thấy hình như phần mềm của cô không tương thích với cấu hình phần cứng của tôi. Khi vừa đặt phần mềm của cô vào ổ cứng của tôi thì sự cố đã xảy ra. Bộ xử lý trung ương của tôi đột nhiên yếu hẳn đi rồi lịm luôn. Tôi nghĩ là phần mềm của cô có sẵn mầm bệnh nội trú âm thầm.

- Ấy chết anh đừng nói thế. Phần mềm của em tốt lắm anh ơi! Bảo đảm sạch sẽ ai dùng qua cũng sẽ hài lòng.

- Không đâu cô à Thật sự là có vấn đề.

-Thế thì khi cài đặt anh đã kích hoạt đúng mức chưa? Anh có điều chỉnh cổng vào cho cân đối không?

- Có chứ! Tôi đã làm theo trình tự bài bản như mọi người vẫn làm đó mà! Thôi thì tôi đưa cho cô ổ cứng của tôi cho cô xem nhé

Ông khách liền đưa cái phần cứng của ông ta cho cô bán hàng để đặt lại phần mền của cô ta vô thử. Sau một thử cái ổ cứng của anh ta cô bán hàng nói:
- Em thấy! Công cụ phần cứng của anh cũ và yếu lắm rồi. Thế hệ của anh như thế này thì làm sao xử lý nổi thế hệ phần mềm đời mới của chúng em. Anh có muốn sử dụng công cụ tăng kíck, tăng lực. Hàng từ Trung Quốc mới về không anh?

- Tốt không? Nó có thể phục hồi và tăng cường chức năng cho công cụ của tôi à?

- Có chứ anh. Nó giúp tái hồi bộ vi xử lý, tăng kích thước bộ mạch chính, làm tăng tốc xung nhịp của anh nữa.
- Được rồi cô cho tối cái ấy ngay đi.

- Vâng xin anh đặt phần cứng lên đây ngay để em truyền vào nhá. Tiếc rằng băng thông của em quá hẹp nên anh chịu khó dẫn truyền chậm từng ít một. Đừng tham mà tiếp thu nhanh, kẻo chúng em nghẽn cả mạch. Còn bao nhiêu khách còn chờ chúng em đây này!
 
Re: --==(*Nghĩa Địa 11 Sinh*)==--

Một phụ nữ luôn tranh đấu cho Nữ Quyền, gặp một anh thanh niên Hồi giáo có bốn vợ. Liền nói với giọng trách móc:
- Tại sao đàn ông Hồi giáo các anh được quyền lấy 4 vợ. Còn phụ nữ thì không được lấy bốn chồng.

Anh thanh niên điềm tĩnh trả lời:
- Cô có thấy cái xe hơi bốn bánh kia không?
- Thấy thì làm sao?
- Bốn cái bánh xe ấy chỉ cần có một cái bơm thôi. Ngược lại có bao giờ cô thấy một bánh xe cần đến bốn cái bơm bao giờ.

Người Phụ nữ!!!!!!
 
Re: --==(*Nghĩa Địa 11 Sinh*)==--

càng ngày truyện cười càng nghiêng về chủ đề sinh học...:|
 
Re: --==(*Nghĩa Địa 11 Sinh*)==--

Cô giáo trẻ hỏi học sinh mới:

- Em tên là gì?
- Thưa cô, tên của em xấu lắm ạ - Cậu học sinh trả lời.
- Thì em cứ nói ra, có sao đâu. Tên em là gì?
- Thưa cô, em ngại nói ra lắm ạ. Tên của em xấu xí lắm.
- Không sao, em là thanh niên lớn rồi, không phải ngại. Tên em là gì?
- Thưa cô, tên em trùng tên với cái mà cô vẫn hay cầm hàng ngày ấy ạ
- Ui, thế thì có gì đâu mà em phải ngại. Em cứ nói cho mọi người và cô nghe. Không nên quá rụt rè như vậy. Nào, em nói tên của em cho cô nghe.
- Thôi, em ngại lắm ạ.

Cô giáo hơi thất vọng, quay sang đám học sinh phía dưới lớp:

- Các em ạh. Dù xấu hay đẹp thì vẫn là cái tên của mình, các em không nên ngượng ngùng hoặc xấu hổ như thế. Các em cần phải tự hào với cái tên của mình, cái tên sẽ theo các em đến tận cuối cuộc đời cơ mà. Thôi được rồi, nếu em vẫn còn ngại, cô sẽ đoán vậy nhé. Trùng tên với cái cô cầm hàng ngày àh? Xem nào...Àhhhh...cô nghĩ ra rồi, tên em là ".C.h.i.m." chứ gì? Hay tên là ".C.u."?

Cả lớp ở dưới đồng thanh:

- Thưa cô, tên bạn ấy là Phấn ạhhhh.

ối ko đỡ đc :)) :)) =))
 
Re: --==(*Nghĩa Địa 11 Sinh*)==--

Kiều@new
Trăm năm trong cõi người ta
Nguyễn Du được gọi là cha truyện Kiều
Đọc xong Anh thấy đăm chiêu
Vì Du đã viết rất nhiều điều sai
Người tốt thì hay bị die...

Đầu lòng 2 ả tố nga
Thúy Kiều là chị hay cười ha ha
Thúy Vân bản tính ranh ma
Luôn luôn đấu đá muốn là chị cơ
Nên đành nhẫn nhịn : " Thôi ờ tao thua "
Vân sướng : " Tao thắng làm vua
Còn mày bại trận làm cua trong nồi "
Thúy Kiều tức giận : "Đồ tồi"
Thúy Vân vừa cú, vừa cay
Cha mẹ thấy thế gửi vào lầu xanh.

Bán thân mới được 1 tuần
Vân kiếm được kẻ chuộc thân cho mình
Chàng trai họ Phạm tên Tuân
Làm việc ở chỗ FinalStyle
Thanh niên trai tráng đôi mươi
Là "vua nói dối" nhưng mà đẹp trai.

Thúy Vân tuổi mới 15
Kiệu to đến rước Vân về
Quản gia đón kiệu tươi cười
Thân lùn, trán hói là người rất thâm
Quản gia tên gọi Thúc Sinh
Đi cùng với vợ là Đình Hoạn Thư
Hoạn Thư yểu điệu hiền từ
Do được giáo dục bởi sư trong đền

Trước lầu Ngưng Bích khóa xuân
Kiếp người lưu lạc bao giờ mới thôi
Phận sao phận bạc như vôi
Làm cho nước chảy hoa trôi lỡ làng
Ðang khi Vân thấy hoang mang
Bỗng đâu xuất hiện 1 chàng tiều phu
Cao to, mạnh khoẻ, lù đù
Chàng ta lắp bắp : " Tôi Cù Sở Khanh "
Sở Khanh bản tính thật thà
Chỉ biết bất động đứng xa mà nhìn

Sở Khanh mệt ngủ li bì
Thúy Vân chộm ngựa vội phi về nhà
Thúc Sinh miệng quát oang oang
"Làm bồ tao trốn, tao phang chết mày"
Tay lăm lăm quả dao phay
Tấm thân mạnh khoẻ từ nay thôi rồi
Thúc Sinh xỉ vả xong rồi bỏ đi.

Thúy Vân phi ngựa vèo vèo
Bất ngờ sập bẫy bị treo lộn đầu
Xung quanh 1 lũ đầu trâu
Thấy Vân ngon quá liền bâu vào nàng
Bỗng nghe thấy 1 tiếng choang
1 thanh bảo kiếm lẹ làng rút ra
Kiếm khách tuy đứng từ xa
Kiếm khí vẫn khiến người ta rùng minh
" Bọn bây sao thật đáng khinh
Hiếp đáp phụ nữ tao binh chúng mày "
Côn đồ lập tức bao vây
Chiều thu gió thổi cành cây là là
Chớp lên 1 ánh sao sa
Lưu manh cả lũ thành ma không đầu
Thúy Vân cảm cái ơn sâu
" Kiếp này xin nguyện theo hầu ân công "
" Giúp người chẳng để báo công
Tiểu thư bảo trọng ta không dám phiền
Ngân lượng còn 1 đôi viên
Xin nhận lộ phí có tiền ăn chơi "
Đội trời đạp đất ở đời
Họ Từ tên Hải vốn người FinalStyle
Từ nhỏ luyện đồng tử công
Nghiêm cấm sắc dục nếu không chết liền
Thúy Vân lập tức giả điên
Lột đồ khóc lóc luyên thuyên không ngừng
Chàng Từ gặp chuyện chẳng đừng
Nên bất đắc dĩ phải dừng lại coi

Thời gian lặng lẽ trôi mau
Từ Hải bỗng thấy đau đầu nhức chân
Thế rồi kinh mạch toàn thân
Cùng nhau đứt hết , muôn phần xót xa
Trở thành phế vật thật là đáng thương
Ân hận phẫn uất bi thương
Từ Hải chết đứng bên đường tội thay
Thúy Vân chẳng chút mảy may
Hớp đống ngân lượng đi ngay 1 lèo

Thúy Vân sắp được về nhà
Tâm trạng vui vẻ hát ca dọc đường
Trải đầu vuốt tóc soi gương
Chợt thấy hiểm họa khôn lường thất kinh
Phía sau đuổi tới - Thúc Sinh
Sông chắn trước mặt , đinh ninh rồi đời
Vân ta lại chẳng biết bơi
Tiền Đường Giang sẽ là nơi chôn vùi
Thúc Sinh khấp khởi mừng vui
Trước sau hết lối thật xui cho mày
Thúy Vân uất hận dâng đầy
Quyết tâm cùng chết , bớt cay đôi phần
Nghĩ xong lập tức chuyển thân
Quay người lễ phép nhún chân vái chào
Thúc Sinh tự mãn quá cao
Không chút phòng bị mà lao tới liền
Thúy Vân lập tức bước xiên
Kéo theo thằng Thúc rơi liền xuống sông
Thúc Sinh béo ịch nặng mông
Chìm luôn xuống đáy con sông Tiền Đường

Thanh Minh trong tiết tháng ba
Kim Trọng thăm ruộng đi ra kênh đào
Họ Kim xuất xứ từ Lào
Mắc bệnh từ bé đao đao, đần đần
Tai lòi , mắt chột , thọt chân
Xứng danh " Phế vật mười phân vẹn mười "
Thấy trên sông có bóng người
Là 1 mỹ nữ xinh tươi hồng hào
Họ Kim lập tức vớt vào
Sắc đẹp khiến hắn nôn nao bần thần
Cô gái đó là Thúy Vân
Nàng được Kim Trọng ân cần chăm nom

Qua cơn thập tử nhất sanh
Tâm tình chuyển biến Vân thành gái ngoan
Cùng Kim kết nghĩa phượng loan
Thế rồi 9 tháng 10 ngày
Thúy Vân sinh được 1 bày thiếu nhi
Trải qua bao truyện li kì
Cuối cùng cũng có hép py en đình​


ờ thì thay đổi.
 
Re: --==(*Nghĩa Địa 11 Sinh*)==--

Mỵ Châu và Trọng Thuỷ

Mùa thu năm xxx trước Công Nguyên, trong lúc dân chúng nước Âu Lạc đang vui hưởng thái bình, ăn mừng một vụ hè thu được mùa thì chiến tranh xảy ra. Triệu Đà vua nước Nam Việt, một nước nhỏ nằm trong hệ thống chư hầu của Tần quốc lúc bấy giờ, đã xua quân về phía Nam tiến đánh Âu Lạc. Quân Triệu Đà tuy ít nhưng thiện chiến và được tài trợ chính thức của nhà Tần nên đánh đâu thắng đó, thế mạnh như chẻ tre những tưởng chỉ trong một sớm một chiều sẽ thôn tính toàn bộ Đông Dương.

An Dương Vương, vua nước Âu Lạc rất lo lắng trước sức mạnh của địch quân nên đã âm thầm tìm kiếm nhân tài, gia tăng ngân sách cho quốc phòng nhằm trang bị thêm vũ khí hiện đại phục vụ cho chiến tranh. Thông qua một đường dây mua bán vũ khí có sức tàn phá lớn đa quốc gia, An Dương Vương tìm được một người môi giới tên là Kim Quy cung cấp một loại vũ khí lạ tên là Kình Thiên Nỏ.
Kình Thiên Nỏ là một loại nỏ có sức mạnh thần diệu, cùng lúc nó có thể bắn ra hàng vạn mũi tên cực mạnh có tầm sát thương hàng cây số và xuyên thủng mọi loại áo giáp. Nỏ thì được tặng không nhưng tên thì phải mua bằng ngoại tệ mạnh. Cứ mỗi phát bắn được 1 vạn mũi tên, mỗi mũi tên có giá 4,98 USD, vị chi mỗi lần bắn tiêu tốn ngân sách hết 49.800 USD. Tính ra thời giá bây giờ tương đương khoảng 500 triệu USD.
Có vũ khí mạnh trong tay, An Dương Vưong coi Triệu Đà như cỏ rác. Quân Triệu Đà đi đến đâu, An Dương Vương vác nỏ ra bắn đến đó. Tên bay ngợp trời, không trúng người thì cũng trúng ngựa, trúng chó, trúng mèo… thậm chí ruồi muỗi hay bọ chét bọ ghẻ bám trên người còn chết huống chi binh sỹ của Triệu Đà. Quân Triệu Đà mất hết nhuệ khí nên đành cố thủ ở Tiên Du (nay thuộc Bắc Ninh). Triệu Đà dùng kế hoãn binh, sai sứ đến gặp An Dương Vương xin giảng hòa, lập lại hòa bình mỗi bên hùng cứ một phương.
Song song đó, Triệu Đà cho con trai là Triệu Trọng Thủy mang sính lễ đến cầu hôn cùng con gái An Dương Vương là công chúa An Mỵ Châu. Trong lễ diện kiến, Mỵ Châu vừa nhìn thấy Trọng Thủy thì tình trong như đã mặt ngoài còn e vì Trọng Thủy vốn là con nhà võ tướng lại minh tuệ hơn người, thần sắc phi phàm. Mỵ Châu đâu biết Trọng Thủy từng đỗ thủ khoa trường mật vụ cao cấp của CIA và hiện đang làm việc cho MI5. Là một điệp viên chuyên nghiệp, Trọng Thủy có sẵn những yếu tố cần thiết nhất để thu hút các cô gái phải ngã vào vòng tay của mình…
An Dương Vương cũng hoàn toàn mù tịt những thông tin đó và lại muốn giữ Trọng Thủy làm con tin cho mối quan hệ hai nước nên đồng ý gả con cho Trọng Thủy với điều kiện Trọng Thủy phải ở lại làm rể nước Âu Lạc. Điều này hoàn toàn phù hợp với ý đồ của mình nên Triệu Đà đồng ý ngay.
Lễ cưới của Mỵ Châu & Trọng Thủy được tổ chức linh đình trong ba ngày bảy đêm. Bia rượu tràn trề, nhân dân hai nước sáng say chiều xỉn phải nói là hoan hỉ vô cùng. Riêng hãng rượu Johnny Walker đã cung cấp cho tiệc cưới này đến 1.350.000 chai loại Blue Label. Dĩ nhiên khách mời cao cấp nhất là Kim Quy, tay môi giới giờ đã thành tỷ phú đô la. Nghe đâu sau vụ mua bán vừa rồi thì Kim Quy đã nhảy lên vị trí thứ nhì trên top phú hộ thế giới, chỉ sau Bill Gates.
Mỵ Châu thì bội phần sung sướng, đê mê tận hưởng niềm hoan lạc của những ngày trăng mật. Hai vợ chồng kính nhau như bạn, yêu nhau hoa cỏ với mùa xuân lúc nào cũng quấn quít vui đùa. Có lúc Mỵ Châu cảm khái mà thốt lên rằng:
- Chàng ơi, thân phận của thần thiếp tuy ở chốn lầu son là cành vàng lá ngọc nhưng cũng chỉ như cóc ổi mía khoai nếu như không gặp được chàng. Chàng như ánh nắng ban mai soi rọi vào khu vườn xuân thì của thần thiếp. Nếu không có ánh sáng đó, thần thiếp chỉ còn là bóng tối vĩnh hằng chết khô chết héo cùng nhạc khúc bi ai cũng lũ côn trùng dấm dớ mà thôi…
Trọng Thủy cũng khiêm nhường đáp lại với lời hoa mỹ:
- Nàng đừng nói thế làm lòng ta thêm tự kiêu tự phụ. Nếu không có nàng, dù ta có là cây tùng, cây bách, cây đa, cây bồ đà thì cũng hoang phí mà mọc trên bờ hoang đất bụi. Nếu ta thực sự là ánh nắng ban mai thì nàng còn hơn là mùa thu kiêu sa & quyến rũ nhất để mọi thứ ánh sáng dù rực rỡ mấy cũng phải lịm tắt với làn da mịn màng hơn cả sữa tắm Dove, suối tóc mượt mà đến Sunsilk còn phải ghen tỵ và ánh mắt mà V-Rohto luôn thèm muốn…
….
Thời gian dần trôi, hết xuân rồi hạ - thu tàn rồi đông đến, thắm thoắt mà đã một năm. Trọng Thủy âm thầm điều tra được mối quan hệ mua bán của An Dương Vương & Kim Quy. Bằng một số tiền lớn mua chuộc Kim Quy, Trọng Thủy mua được bản vẽ kỹ thuật của Kình Thiên Nỏ. Có bản vẽ kỹ thuật, Trọng Thủy phát hiện ra rằng mình chỉ cần đánh tráo sợi dây căng tên khác là có thể vô hiệu hóa vũ khí trấn quốc lợi hại này của An Dương Vương. Vấn đề còn lại là tìm cách tiếp cận nó thôi vì An Dương Vương vốn rất cẩn thận đã cất giữ chiếc nỏ quý với lớp lớp hàng rào bảo mật.
Một đêm nọ, sau khi vợ chồng ân ái mặn nồng đến ba lần bảy lượt Trọng Thủy mới thử dò hỏi Mỵ Châu:
- Nàng ơi, ta rất hâm mộ vũ khí trấn quốc của phụ vương nhưng chưa lần nào được thấy, nàng có thể cho ta xem được không vì ta không dám nói chuyện này với phụ vương ?
- Ah, chuyện nhỏ mà chàng ơi - Mỵ Châu trả lời trong cái dư âm đầy phấn khích - Em còn nhớ password để qua được cổng vào nhưng không biết phụ vương có đổi chưa nữa, chàng cứ thử xem sao. Password là *$%&£?^|^. Em ngủ đây, khi nào chàng đi xem thì nhớ rủ em với nhé!
Mỵ Châu nói xong thì chìm trong cơn buồn ngủ ngọt ngào đang dần đến. Lúc này đã canh tư, trời gần sáng. Trọng Thủy vội vã mặc quần áo, lận vũ khí vào người rồi âm thầm rời phòng ngủ.
Bóng đêm lặng lẽ che chở cho Trọng Thủy đến gần toà tháp cất chiếc nỏ quý. Gió lạnh từng cơn. Qua mặt được một đám lính canh, Trọng Thủy đến một cánh cửa bằng thép kiên cố có khóa điện tử. Bấm password mà công chúa đưa ra, thật may mắn cánh cửa bật mở.
Theo hành lang nhỏ hẹp và trơn bóng sau cánh cửa, Trọng Thủy đến một gian phòng rộng & sơn nước trắng toát. Trong phòng chẳng có gì ngoài một cái laptop IBM đã mở sẵn đặt trên bàn ngay giữa phòng. Ngồi vào chiếc ghế trước máy tinh, Trọng Thủy nhập password rồi bấm nút Enter. Tức thì màn hình vụt sáng:

Hệ thống đã sẵn sàng, tuy nhiên để đảm bảo an toàn tuyệt đối, bạn cần xác minh một số thông tin sau”
- Vậy là còn lớp bảo mật thứ 2 - Trọng Thủy thầm nghĩ. - Damn it! Lão già này thật láu cá, để xem lão còn giở trò gì nữa đây
“Xin bạn vui lòng trả lời 3 câu hỏi để qua cửa !“
“Câu hỏi thứ nhất:”
“- Con gì tối đi bốn chân, ngày không đi chân nào, nhưng cũng có lúc đi ba chân dù ngày hay đêm ?”
Không cần suy nghĩ, mấy câu hỏi bảo mật cỡ này quá dễ đối với một điệp viên đang làm việc cho MI5 như Trọng Thủy. Chàng gõ vào:
“Con chó”
Cái này đến con nít còn đoán ra, con chó thì tối nó không ngủ nên đi bốn chân, ngày ngủ nên không xài chân nào nhưng lúc cần đi tè thì chỉ xài 3 chân.
“Rất tốt, bây giờ là câu hỏi thứ hai:”
“- Cái gì khi không xài thì lúc khô lúc ướt, nhưng khi xài đến thì chắc chắn phải ướt ?”
Mất 5 giây, Trọng Thủy gõ vào:
“Cái …. à không ! Cái C… “
“Chính xác, câu hỏi cuối cùng là:”
“- Cái gì mà người con gái có nhưng người đàn bà không có và cái gì mà người đàn ông có nhưng con trai thì không có ?”
Có quá nhiều câu trả lời cho câu hỏi này. Bóp trán một hồi, Trọng Thủy quyết định cho Farmerr-Puppy, XTC và sau đó là Cuti để xin trợ giúp, 3 đồng chí trên cũng bó tay… Trọng Thủy bèn gọi cho Narga, Narga giúp Trọng Thủy bằng cách hack vào máy chủ của hệ thống bảo mật của An Dương Vương để dò câu trả lời. Dù gác kiếm đã lâu nhưng Narga cũng còn một số tool để dành, nay đem ra xài, nó vẫn chạy tốt. Sau khi tìm ra được một số lỗi tràn bộ đệm để có thể đi vòng qua firewall, Narga ta cũng truy cập được vào database của hệ thống.
“Sau khi decode dữ liệu, kết quả thật bất ngờ: Cái mà người con gái có nhưng người đàn bà không có là sự e thẹn & cái mà người đàn ông có nhưng con trai thì không có là sự tự tin.”
Khi vừa nhập kết quả vào, một cánh cửa bí mật trên bức tường bên phải lập tức mở ra. Sau cánh cửa là một cầu thang xoắn dẫn xuống đất. Trọng Thủy nhanh nhẹn chạy xuống. Cuối cầu thang là một căn phòng tối tăm, hôi hám vì có lẽ do không có ai lui tới đây. Trong ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn pin cầm theo, Trọng Thủy phát hiện có tới hơn một trăm cái nỏ.
- Ái chà, cái nào là thật, cái nào là giả đây ? - Trọng Thuỷ nhủ thầm - An Dương Vương quả là bậc tài trí hơn người.
Xăm xoi từng cái một, Trọng Thủy phát hiện một cái bị mòn nhiều nhất do nhiều lần sử dụng. Biết đã tìm đúng, Trọng Thủy thay sợi dây kém chất lượng đã thủ sẵn từ trước vào rồi bẻ thêm cái lẫy nỏ cho hư luôn. Sau khi xong việc, Trọng Thủy xóa sạch mọi dấu vết rồi rời khỏi khu vực đó trở về phòng lúc trời vừa hừng sáng. Trọng Thủy nhẹ lên má công chúa Mỵ Châu như thầm cảm ơn nàng rồi không quên cho Narga hẹn bữa nào rãnh thì sang Gia Lâm trang nhậu mừng thành công.
Ngay sáng đó, Trọng Thủy xin An Dương Vương cho về nhà thăm cha đang bệnh nặng. Hai vợ chồng chia tay rất là quyến luyến nhưng rồi công chúa Mỵ Châu chỉ còn biết lên tháp canh cao nhất của kinh thành mà mắt ngấn lệ nhìn theo cánh máy bay dần xa khuất chở theo chàng Trọng Thủy lấp loáng trên trời xanh.
Nhờ chuẩn bị chu đáo nên chỉ trong nháy mắt Trọng Thủy đã về đến nhà bằng Thổ Địa Phù mang từ trước, hắn không chỉ báo tin đã phá hủy Kình Thiên Nỏ mà còn mang theo một số tài liệu mật cực kỳ quan trọng mà chàng đã lấy được trong thời gian ở rể. Triệu Đà lập tức điểm quân, gửi Email chiến thư chính thức tuyên chiến với An Dương Vương.
An Dương Vương ỷ lại vào Kình Thiên Nỏ không thèm để ý quân tình chiến sự chỉ biết ngồi lái Buggy dưới sân mà cười rằng: “Thằng họ Triệu không sợ chết à !”.
Quân Triệu Đà tiến như vũ bão, đánh đâu thắng đó. An Dương Vương ra lệnh đem Kình Thiên Nỏ ra để uy thần thiên hạ nhưng ôi thôi… Lẫy nỏ bị gẫy, An Dương Vương lập tức điện cho Kim Quy mua gấp một cái lẫy nỏ khác để thay vào. Tất nhiên với đầu óc con buôn Kim Quy không dại gì mà bán với giá trước kia, hắn tranh thủ thời vận đẩy giá lên vài trăm vạn lượng vàng cộng với 5 Kim Nguyên Bảo, 6 Hoàng Kim băng tinh và một Tinh Hồng Bảo Thạch. Trong thời điểm nguy cấp, An Dương Vương đành chấp nhận bỏ ra một lượng tài sản kếch sù mua bằng được lẫy nỏ, ngoài mặt vẫn vui vẻ nhưng trong bụng chửi thầm:
“Tiên sư cha thằng cơ hội! Ông mày giải quyết xong thằng kia sẽ cắt tiết lột da mày đem mai đi nấu cháo hành cho bõ ghét”
Kim Quy vẫn bình thản nhìn theo:
“Chúc đại vương dẹp yên bờ cõi, nhất thống thiên hạ!” trong bụng nghĩ “Đời mày cũng chỉ có thế thôi con ạ, mình sắp có một mối làm ăn lớn với Triệu Đà rồi, hé hé, sắp phát tài rồi!”; nói xong từ từ chìm xuống biển Đông đi mất dạng.
Lại nói về An Dương Vương đem lẫy lắp vào và nỏ lại được đem ra trận nhưng tên bắn đi thì yếu như cỏ tranh, chẳng khác nào gãi ngứa cho quân Triệu Đà. Quân Triệu Đà đã làm chủ tình hình, chiếm toàn bộ kinh đô.
An Dương Vương bỏ chạy trên con Lexus mui trần mang theo con gái. Biết Trọng Thủy sẽ tìm mình, Mỵ Châu mang theo cái áo lông đà điểu quý hiếm mà Trọng Thủy mua tặng lúc hai vợ chồng đi tuần trăng mật ở Ai Cập, Mỵ Châu rải lông đà điểu dọc đường đi. Có dấu vết, quân Triệu Đà càng đuổi cùng giết tận. Chạy đến núi Dạ Sơn, xã Cao Xá ở Diễn Châu (nay thuộc Nghệ An) không còn đường để chạy, An Dương Vương buộc lòng phải giết con rồi nhảy xuống biển tự sát.
Trọng Thủy lòng đau khôn xiết khi biết tin Mỵ Châu đã chết. Thấy cuộc sống không còn ý nghĩa dù danh vọng ngất trời, tiền bạc như núi, gái gú cave bao la và trong nhà còn khoảng vài chục con Heli + cánh bằng… Lúc này Trọng Thủy mới thấm thía cái nghĩa vợ chồng, cái tình chăn gối. Trong lúc tuyệt vọng, chán nản Trọng Thủy chỉ biết dùng men rượu để quên đời rồi thành nghiện rượu từ đó. Một hôm lúc xỉn về, Trọng Thủy chân thấp chân cao đã té xuống cái giếng mà vợ chàng ngày trước hay ngồi chải tóc. Chấn thương sợ não chết. Âu cũng là số kiếp đã tận.
Narga may mắn được đua xe off-road vài lần với Triệu Đà nên được lão kể cho toàn bộ câu chuyện. Thật là anh hùng không qua nổi ải mỹ nhân!
 
Re: --==(*Nghĩa Địa 11 Sinh*)==--

post tiếp.hehe


Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em
Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ
Em là số ảo ẩn mình sau số mũ
Phép khai căn ai biến hoá khôn lường
Ôi cuộc đời đâu như dạng toán phương
Bao kì vọng cho khát khao vươn tới
Bao biến số cho một thời nông nổi
Phép nội suy từ chối mọi lối mòn
Có lúc gần còn một chút Pitago
Em bỗng xa như một hàm gián đoạn
Anh muốn thả hồn mình qua giới hạn
Lại chìm rơi mắc cạn giữa phương trình
Tình yêu là định lí khó chứng minh
Tình cảm là định nghĩa khó giải thích
Hai tiên đề chênh vênh xa lạ
Bao lôgic bị giận hờn dập xoá
Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng
Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng
Phép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướng
Lời giải đẹp đôi khi do lầm tưởng
Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều
Bao chu kì bao đợt sóng tình yêu
Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại
Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại
Bởi trong anh ,em mãi mai là tình
 
Re: --==(*Nghĩa Địa 11 Sinh*)==--

cố kiếm 3 con 5

Yêu là gì tôi xin định nghĩa
Yêu là tình cảm của chiều cao
Hai tâm hồn đồng dạng sẽ yêu nhau
Và từ đó ta suy ra định lý
Yêu nội tiếp là yêu chung thủy
Người trung trực yêu rồi sè khổ đau
Tình đỗ vỡ khi có đường phân giác
Có trường hợp nữ nam tiếp xúc
Hai người không hợp lại hữu duyên
Như cạnh huyền và cạnh góc vuông
Gần nhau nhưng không trùng nhau được
Qua điều kiện trên ta suy ra định lý
Tình yêu như một cái compa
Vòng tròn dù nhỏ hay to
Điều phải có tâm và bán kính
Tâm ở đây là tinh thần cố định
Muốn tìm ra bề mặt của yêu đương
Ta phải có hình chiếu của nụ cười
Nhân với chiều dài đôi khóe mắt
Mà lòng anh phải lấy số bình phương
Để chúng ta không rời khỏi tình thương
Trên quỉ tích ta dìu nhau vô cực
Em thường bảo tình ta không mạch lạc
Không phân kỳ trong mạng lưới tình yêu
Không tự biến thiên trên vòng tròn
Mà vĩnh viễn phải bảo toàn trong tứ giác
 
Re: --==(*Nghĩa Địa 11 Sinh*)==--

LONG dài , SHORT ngắn, TALL cao
HERE đây, THERE đó, WHICH nào, WHERE đâu
SENTENCE có nghĩa là câu
LESSON bài học ,RAINBOW cầu vòng
HUSBAND là đức ôn g chồng
DADDY cha bố, PLEASE DON'T xin đừng
DARLING tiếng gọi em cưng
MERRY vui thích cái sừng là HORN
Rách rồi xài đỡ chữ TORN
TO SING là hát A SONG một bài
Nói sai sự thật TO LIE
GO đi, COME đến, một vài là SOME
Đứng STAND, LOOK ngó, LIE nằm
FIVE năm, FOUR bốn, HOLD cầm, PLAY chơi
ONE LIFE là một cuộc đời
HAPPY sung sướng, LAUGH cười, CRY kêu
LOVER đích thực người yêu
CHARMING duyên dáng, mỹ miều GRACEFUL
Mặt trăng là chữ THE MOON
WORLD là thế giới , sớm SOON, LAKE hồ
Dao KNIFE, SPOON muỗng, cuốc HOE
Đêm NIGHT, DARK tối, khổng lồ là GIANT
FUN vui, DIE chết, NEAR gần
SORRY xin lỗi , DULL đần, WISE khôn
BURY có nghĩa là chôn
OUR SOULS tạm dịch linh hồn chúng ta
Xe hơi du lịch là CAR
SIR ngài, LORD đức, thưa bà MADAM
THOUSAND là đúng mười trăm
Ngày DAY , tuầ n WEEK, YEAR năm, HOUR giờ
WAIT THERE đứng đó đợi chờ
NIGHTMARE ác mộng, DREAM mơ , PRAY cầu
Trừ ra EXCEPT, DEEP sâu
DAUGHTER con gái, BRIDGE cầu, POND ao
ENTER tạm dịch đi vào
Thêm FOR tham dự lẽ nào lại sai
SHOULDER cứ dịch là vai
WRITER văn sĩ, cái đài RADIO
A BOWL là một cái tô
Chữ TEAR nước mắt ,TOMB mồ MISS cô
May khâu dùng tạm chữ SEW
Kẻ thù dịch đại là FOE chẳng lầm
SHELTER tạm dịch là hầm
Chữ SHOUT la hét, nói thầm WHISPER
WHAT TIME là hỏi mấy giờ
CLEAR trong, CLEAN sạch, mờ mờ là DIM
Gặp ông ta dịch SEE HIM
SWIM bơi ,WADE lội, DROWN chìm chết trôi
MOUNTAIN là núi, HILL đồi
VALLEY thung lũng, cây sồi OAK TREE
Tiền xin đóng học SCHOOL FEE
Cho tôi dùng chữ GIVE ME chẳng lầm.
TO STEAL tạm dịch cầm nhầm
Tẩy chay BOYCOTT, gia cầm POULTRY
CATTLE gia súc , ong BEE
SOMETHING TO EAT chút gì để ăn
LIP môi, TONGUE lưỡi , TEETH răng
EXAM thi cử, cái bằng LICENSE
 
Re: --==(*Nghĩa Địa 11 Sinh*)==--

Ngoảnh mặt

You ra đi không lời từ giả
Không ngoái nhìn không gởi cả Email
Không gọi phone không một mesage nào
Ôi buồn quá anh now broken heart
Nhớ khi xưa ta thường hay chat
Private mỗi ngày anh hát em nghe
Voice của anh! Ôi re huyền rè
Em lại nói! Giọng anh very good

Why hôm nay em lại dông tuốt
Anh một mình Cry suốt năm canh
How come em bỏ đi cho đành
Mà quên trả anh chiếc diamond ring



Con Gái

Mới hôm qua em còn nói yes
Thương anh nhiều em hate diamond
Credit card em nói không cần
Anh cứ thought mình gặp người trong mộng

Ôi con gái ,turn như chong chóng
Yesterday em sống chỉ vì anh
Hôm nay em bảo we are đone
Một lần nữa anh thành broken heart

Em ra đi mang theo hết cash
Credit card em charge lấy tên anh
Vẫn chưa đủ em take chiếc mustang
Thế mới biết 'am none in your love.
 
Re: --==(*Nghĩa Địa 11 Sinh*)==--

Trên giường bệnh, người sắp chết nắm chặt tay ông bạn nối khố, cũng là người hùn vốn làm ăn chung, nói trong hơi thở đứt quãng:

- Đến lúc này... tớ phải cho cậu biết một sự thật... mà tớ chôn giấu bấy lâu nay... Nếu không nói ra được... tớ sẽ chẳng thể nào yên lòng nhắm mắt...

Người bạn cảm động:

- Tớ đây, cậu nói đi!

- Nghe này!.. Chính tớ đã lấy trộm 100 triệu trong két sắt của công ty... Chính tớ là người bán bí quyết công nghệ cho một hãng đối thủ... Tớ thật là tồi tệ!.. Tha thứ cho tớ nhé!..Chưa hết đâu!.. Tớ... và vợ cậu... đã... ngủ với nhau... - Người hấp hối nấc lên và trào nước mắt.

- Anh bạn thân mến! - Người kia nắm chặt tay bạn. - Đừng tự dằn vặt mình nữa! Tớ sẵn lòng tha thứ cho cậu và cũng nói luôn để cậu đỡ ân hận: Chính tớ là người đã đầu độc cậu.
 
Back
Bên trên