Ngôi nhà hoa hồng

Bé Vân toàn phá hoại không khí thôi :-< Đọc và suy nghĩ cho kĩ rồi mới comment chứ :-<
 
Chỉnh sửa lần cuối:
:(( e phá hoại ko khí lúc nào, chị đừng đổ tiếng ác cho em
Đọc truyện thì phải đoán diễn biến tiếp theo thì mới hồi hộp chứ :-j mà có phải mình e đoán nhân vật nữ chính của chị mắc bệnh đâu :-<
Nếu ko phải vậy thì cũng phải có chuyện j` đó khiến cho cô gái ấy mới có cảm giác ( theo suy nghĩ của e ) thấy mình ko xứng đáng với HOàng
E nghĩ cô gái ấy cũng để ý đến Hoàng :"> Còn có yêu không thì chỉ có tác giả mới biết ;))
 
Chương 2.1 :

- Bác sĩ, đây là tình hình bệnh nhân ở phòng 305 ạ

- Phòng 305 ? nếu tôi nhớ không nhầm thì bệnh nhân ở phòng này thuộc trách nhiệm của bác sĩ Thái mà ?

- Bắt đầu từ sáng nay, bác sĩ Thái đã đi công tác và giao lại bênh nhân này cho anh rồi mà.

- À phải, tôi quên mất , bệnh nhân này mắc bệnh gì ?

- Suy nhược cơ thể. Quan trọng là cô ấy không chịu ăn uống gì cả và sự hấp thụ cũng kém. Bác sĩ Thái cho rằng vấn đề của cô ấy liên quan đến tinh thần nhiều hơn nhưng bệnh nhân hầu như cả ngày không nói năng gì cả hết, không muốn gặp bác sĩ tâm lí và cũng từ chối tiếp hết thảy người thăm bệnh, trừ người chị ruột đến chăm sóc cho cô.

- Ra vậy, được, tôi hiểu rồi. Dù sao cũng phải hồi phục sức khỏe cho cô ta đã. Cô làm ơn đi kiểm tra tình hình hôm nay của các bệnh nhân khác xem.

Cô y tá xoay người bước ra, Sơn chợt gọi giật lại :

- Mà bệnh nhân này tên gì nhỉ ?

- Phan Tâm Vũ

Cái tên này Sơn đã nghe ở đâu rồi nhỉ ? Rất quen thuộc. Đây không phải một cái tên thường gặp, nó gợi cho Sơn nhớ đến một cái gì đó rất đặc biệt, điều gì nhỉ ? Sơn bước chân vào phòng 305, nơi ấy, trên chiếc giường kê cạnh cửa sổ, có một cô gái trong trang phục bệnh nhân đang thiêm thiếp ngủ. Mái tóc đen dài, gương mặt gày gò xanh xao nhưng vẫn có thể nhận ra những đường nét thanh tú, xinh đẹp, ánh nắng dịu nhẹ chiếu lên gương mặt càng khiến cô có vẻ thánh thiện. Không biết có phải vì cô quá gầy không mà đột nhiên anh có cảm giác cô gái rất mong manh, yếu đuối như một bức tượng pha lê vậy…

- Xin hỏi…- một giọng nói nhẹ nhàng phát ra từ sau lưng Sơn – anh là bác sĩ mới của em gái tôi ạ ?

- Cô là ?

- Tôi là chị gái của bệnh nhân Tâm Vũ ạ

- À vâng, tôi tên Lương Thái Sơn, từ hôm nay sẽ phụ trách phòng bệnh này thay cho bác sĩ Thái đang đi công tác.

- Chào bác sĩ, phiền anh quan tâm. – cô gái cúi đầu chào anh. Rồi nhanh nhẹn lại chỗ em gái nằm, dém chăn cho Tâm Vũ, rất dịu dàng và quan tâm .

Lúc này Sơn mới nhìn kĩ cô ta, quả là cô có nhiều nét giống cô gái đang nằm ngủ kia, nhưng trông cô dịu dàng hơn, giản dị hơn và cũng thực hơn.

- Có lẽ để lát nữa khi cô ấy tỉnh dậy tôi sẽ quay lại khám vậy. - Ạnh nói rồi quay bước đi.



Đoạn này ngắn thôi cho mọi người từ từ suy đoán >:)
 
Chỉnh sửa lần cuối:
thế chắc cô gái kia là cô Tâm Vũ này rồi, nhưng mà suy nhược cơ thể có phải là bệnh gây chết đâu mà phản ứng thế nhỉ, em ko hiểu
 
Chương 2.2

Khi Sơn quay lại phòng 305 thì cũng đã gần trưa rồi, cô gái lúc nãy đang giúp em mình ăn. Tâm Vũ ngồi trên giường, gối kê sau lưng, cả gương mặt hướng ra cửa sổ, cô ngồi im lìm bất động như một pho tượng vậy, chỉ có miệng là hơi khẽ hé ra khi người chị đút cho thìa cháo. Trong khi đó, cô chị lại khác hẳn so với hồi sáng khi Sơn mới gặp cô, cô hoạt bát sinh động hơn hẳn, miệng cười tươi và nói chuyện một cách rất vui vẻ với em mình, dù thực tế là Tâm Vũ chẳng nói lời nào và có lẽ cũng không nghe cô nói.

- Xin lỗi, hình như tôi lại đến không đúng lúc rồi. – Sơn lên tiếng.

- A, chào bác sĩ – cô chị quay đầu lại – phải ưu tiên cho bác sĩ khám chứ ạ, xin mời anh.

- À vâng – lúc này Sơn mới nhớ ra là anh chưa biết tên cô – cô là…

- A, thật xin lỗi bác sĩ, tôi vẫn chưa xưng tên, tôi là Tâm Mai. – Vừa nói cô vừa dựng lại chiếc gối, giúp em mình ngồi thẳng lưng lên.

Lúc này gương mặt vô hồn của Tâm Vũ mới quay lại về phía anh, đôi mắt trống rỗng như không nhận biết được xung quanh… Ánh nắng hắt vào càng khiến cô thêm mỏng manh, hư ảo, tựa hồ như không thuộc về thế giới này vậy.


----------------------oOo----------------------


- Xin chị hãy cho tôi vào gặp cô ấy đi.

- Tôi xin lỗi, nhưng Tâm Vũ không muốn tiếp bất cứ ai hết.

- Tại sao chứ ? Tại sao cô ấy có thể đối xử với tôi như thế ? Là lỗi của tôi sao ? Là do lỗi của tôi nên cô ấy mới phải nhập viện đúng không ?

- Tôi xin lỗi, nhưng cậu hãy về đi. Và hãy quên Tâm Vũ đi, tôi xin cậu đấy. Đi đi. – Tâm Mai gần như hét lên.



----------------------oOo----------------------


- Hôm nay lại có người đến tìm cô Tâm Vũ nữa à ?

- Vâng, thưa bác sĩ.

- Các cô y tá nói rằng người đến thăm bệnh toàn là các chàng trai trẻ - Sơn nói chậm rãi – Cô Tâm Vũ không có bạn bè cùng giới sao ?

- Đã lâu rồi nó không còn giữ các mối quan hệ bạn bè nữa ạ. – Tâm Mai ngặp ngừng – Ngoài một cô bạn thân, nhưng…

- Tôi không biết bác sĩ Thái đã nói với cô chưa nhưng tình trạng của em cô thiên về lí do tâm lí nhiều hơn là sức khỏe.

Tâm Mai im lặng nhìn xuống đất, có lẽ cô đang suy nghĩ lung lắm, đôi tay nắm chặt nhau hơi run rẩy như sắp khóc…

- Tôi không buộc cô phải nói hết mọi chuyện của Tâm Vũ ra đâu, nhưng quả thực nếu không biết nguyên nhân bệnh thì rất khó chữa, mà bệnh nhân thì dứt khoát không muốn gặp bác sĩ tâm lí. – Sơn ngừng lại, nhìn thẳng vào Tâm Mai, chờ cô mở lời.

Nhưng Tâm Mai vẫn cúi đầu, im lặng không đáp. Thấy vậy anh nói :

- Được rồi, không nhất thiết phải nói ra ngay. Là bác sĩ, tôi không có quyền tra hỏi về cuộc sống riêng tư của bệnh nhân, chỉ là nếu không chữa đúng nguyên nhân thì chẳng thể nào chữa nổi. – Ngừng một chút anh nói tiếp – Mà thực tình với tình trạng cô ấy bây giờ thì dùng thuốc cũng không ăn thua nên từ giờ chỉ cần truyền nước và chất dinh dưỡng thôi, chị nên năng đưa cô ấy ra khỏi phòng, xuống sân cho thoải mái, và cũng có thể giao tiếp với các bệnh nhân khác.
- Vâng, thưa bác sĩ. Cảm ơn anh rất nhiều, tôi xin phép. – Tâm Mai nói, giọng hơi run run, gương mặt vẫn cúi xuống.

Tâm Mai đi ra, căn phòng chỉ còn lại bác sĩ Sơn. Lần đầu Sơn gặp phải trường hợp này. Là bởi nó khác lạ với những người khác quá chăng ? hay chỉ bởi vì anh mới bắt đầu làm bác sĩ chưa lâu nên gặp ít quá thôi ? Nhìn bờ vai nhỏ bé, gầy guộc của Tâm Mai, Sơn cảm thấy thương cảm cho cô, dường như cô ấy đã phải chịu đựng rất lâu rồi. Người con gái ấy yếu đuối quá, mà trước em mình… Sơn lắc đầu.

Thực ra anh chỉ mới kết thúc nghiên cứu để đến bệnh viện này làm việc được mấy năm nay thôi. Có phải vì biết anh đã từng nghiên cứu về tâm lí nên bác sĩ Thái mới giao lại Tâm Vũ cho anh ? Bệnh nhân từ chối bác sĩ tâm lí, nhưng với tư cách là bác sĩ điều trị, anh có thể giúp cô mở lòng ra được chăng ? Tâm Vũ là mưa trong tâm, cô bây giờ cũng như cái tên ấy chăng ?

Tâm Mai khoanh tay trên lan can, cả thân trên chúi về phía trước, hướng mặt trời cuối ngày đang tỏa sáng, như thể cố vươn về đó, vươn đến ánh sáng… Bác sĩ Sơn thật dịu dàng, giọng nói và đôi mắt đó, khiến Tâm Mai tưởng như không chịu nổi, suýt nữa cô đã bật khóc trong văn phòng anh, suýt nữa đã nói ra những điều từ lâu cô chôn kín trong lòng…Tại sao lại nhìn cô bằng ánh mắt đó ? Như thể anh hiểu hết suy nghĩ trong lòng cô vậy. Một giọt nước mắt lăn trên gò má, Tâm Mai nức nở : chị phải làm sao đây ? Tâm Vũ, thế nào mới tốt cho em ? tại sao em phải tự đày đọa mình thế ? Đã bảy năm rồi, tại sao em vẫn không thể quên ? Tại sao em vẫn tiếp tục chờ đợi như thế ? Tại sao em không thể mở lòng cho bất cứ ai ? Tâm Vũ, chị mệt mỏi lắm rồi. Hai bàn tay Tâm Mai bấu chặt lấy khuỷu, run lên… Trong ánh mặt trời tàn ngày, trông cô càng bé nhỏ, yếu đuối…


----------------------oOo----------------------


Sơn điều trị cho Tâm Vũ cũng đã được hơn tháng rồi, mỗi lần đến khám cho cô, anh đều cố nấn ná ở lại hỏi thăm cô hoặc nói vài câu bâng quơ, có vẻ như Tâm Vũ đã bắt đầu có chú ý đến lời anh nói. Đôi mắt của cô cho anh biết là cô đã nhận biết được sự có mặt của anh.


Hết chương 2 rồi đấy :">
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Ơ, truyện nhạt nhẽo quá mọi người bơ luôn rồi à?:-< đau lòng quá, thôi vậy :-h
 
ai dám bơ nhưng e ko dám cm nữa đâu :(( Cứ nói đc câu nào là bị chị mắng câu đấy :-< Lại còn " trí tưởng tượng của cô hạn hẹp quá " :((
 
>:) e biết làm thế nào :"> Từ bé tí đến giờ toàn xem phim Hàn :"> bị nhiễm mất rồi
 
chị làm em tò mò quá, ko biết có cái j` xảy ra với cô Tâm Vũ kia nữa. Chị viết nhanh lên đi
 
bệnh tật đầy mình phải nằm viện thế còn j`
mà chẳng biết cái đuôi hay đến tì Tâm Vũ là ai nhỉ :))
Có điều chuẩn bị có thêm 1 cái đuôi nữa ngày ngày mò đến viện là kts Hoàng bi h ;))
Chị HA ơi bao h mới thấy a Hoàng đẹp zaI của e xuất hiện thế ạ :x
 
rồi...cô em thứ 2 đọc rồi đây...
em ko đánh giá được bài nào... :|
cho em nhận xét tí ná! nếu thấy mất hứng thì em xóa đi! ^__^"

1.1: tại sao cả khu biệt thự máu trắng như thế lại có 1 vườn hoa hồng đỏ rực chứ ko phái trắng nốt? và Hoàng sau 1 thời gian wen lâu như vậy rồi ko có thắc mắc gì sao? :-?

1.2: Hoàng tặng hoa hồng trắng và cô gái rất thích! cứ hoa hồng là cô gái thích àh? :-?

1.3: rồi khi cô gái hét lên và chạy vào trong màn mưa...công nhận Hoàng sẽ sững sờ thật đó! Nhưng sao rồi lại ko duổi theo cô gái để hỏi cho ra nhẽ? chẳng nhẽ Hoàng sợ phải đối mặt với 1 sự thật tàn nhẫn nào quá chăng?

2.1: ko tranh cãi... ^^

2.2: có đoạn hội thoại "- Các cô y tá nói rằng người đến thăm bệnh toàn là các chàng trai trẻ"...mọi chàng trai wen với cô nàng này đều biết cô đang nằm viện???

và có 1 số đoạn ko có sự mạch lạc...

còn 1 vài thắc mắc nữa nhưng thôi... ^^!
 
Chỉnh sửa lần cuối:
1.1 :)) Biệt thự màu trắng ko có nghĩa hoa hồng phải màu trắng :-j Hơn nữa có thể là do hoa hồng đỏ tượng trưng cho ty
1.2 Nếu cô gái thix HOàng thì việc này có thể giải thix đc. CHỉ cần là thứ ny mìh tặng :"> thì thix hết mà
1.3 =)) e nói chị HA đừng đánh e ;)) Phim hàn toàn thế mà >:) KO thế sao có chap tiếp theo
2.2 Người Việt mình hay có trò nói quá. CÓ khi chỉ có 1 chàng trai đến nhìu lần hoặc là 2 chàng trai thôi nhưng mà chị y tá vẫn thix nhận xét như thế. Với cả zai trẻ đâu có nghĩa là ny =)) có khi chỉ là e họ, cũng có khi là ..................>"< bố ai biết :">

Thắc mắc tiếp đi cho xôm tụ Ánh ơi ;))
 
Trả lời nhé:
- Nhà màu trắng, cái gì cũng trắng thì có đẹp ko? :-w Chính là sự phối hợp 3 màu trắng, nâu và đỏ mới thu hút Hoàng chứ >:)
- Có thể nói là cô gái rất thích hoa :)) Còn hồng trắng vì đó là ấn tượng của Hoàng về cô gái :">
- Chàng trai quá bất ngờ nên ko kịp đuổi theo chứ ko phải là ko dám đuổi^^ Cô gái hét lên xong là chạy mà :-s
- "toàn" thì là mấy mà nói "mọi" hả? :-w
 
Trả lời nhé:
- Nhà màu trắng, cái gì cũng trắng thì có đẹp ko? :-w Chính là sự phối hợp 3 màu trắng, nâu và đỏ mới thu hút Hoàng chứ >:)
- Có thể nói là cô gái rất thích hoa :)) Còn hồng trắng vì đó là ấn tượng của Hoàng về cô gái :">
- Chàng trai quá bất ngờ nên ko kịp đuổi theo chứ ko phải là ko dám đuổi^^ Cô gái hét lên xong là chạy mà :-s
- "toàn" thì là mấy mà nói "mọi" hả? :-w

chẹp chẹp xl chị :)) e cũng như cô y tá =)) mắc bệh nói quá :">
 
thằng Hoàng ko thắc mắc...nó ngu...

kon gái sao chạy nhanh = kon zai...đuổi theo vẫn kịp chán...ngu tập 2... :-"
 
chẳng biết mấy a kia có quan hệ j` với cô gái, chứ Hoàng có biết j` về cô gái đâu. KO tên tuổi, ko biết cả gia đình cô gái, chỉ biết cô sống 1 mình trong biệt thự ( chắc là có giúp việc nhưg ko thấy xuất hiện ). Vậy khi cô rời căn biệt thự đấy ( chắc là giúp việc cũng đi theo luôn, may ra thì còn 1 ông trông nhà, mà ông ý chỉ đc thuê thôi chẳng hạn thì chắc j` đã biết về cô gái, mà có biết chắc j` đã nói vì ông đâu biết Hoàng là ai ) thì Hoàng làm sao có thể biết đc thông tin về cô gái mà đến thăm chứ
Chị HA định bỏ dở truyện lần nữa à :((
 
Back
Bên trên