Lý 2 đâu rùi?

  • Bắt đầu Bắt đầu serena
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chẹp, Huy mới hem hiểu ý vẻ bề ngoài cungc là chứng tỏ bản lĩnh đấy.Hay nói cách khác nó là bản lĩnh tự khẳng định bản thânMấy lần đi spa,thực ra là mẹ tao vs mấy cô đi thôi,mình ngồi ngoài trong em,có cái solgan la:"Làm đẹp ko chỉ để mình đẹp hơn,mà là còn thể hiện khả năng của mình".Trong dân gian cũng có câu:"Ko có người xấu,chỉ có người ko biết làm đẹp" vậy sự phân biệt là gì,đó là những người biết tự làm đẹp bản thân là người có bản lĩnh hơn,đâu phải ai cũng có khả năng làm đẹp.Ngoài ra hình thức còn thể hiện các đức tính con người :tự tin hay yếu đuối,thông minh hay ko thông minh?Người dùng vẻ bề ngoài của mình để chứng minh ,khẳng định bạn thân mình chẳng lẽ cung ko phải người có bản lnĩh?Tiêu biểu ở đây là các Disigner,bản lĩnh của họ là gì?là làm đẹp cho bản thân và cho những người xung quanh
 
biết là Huy đi ngủ òi nhưng vẫn phải nói cho hết ý câu luôn :)
vấn đề Huy đang nói đến là vấn đề tìm ny,nói thô tục như bạn An là tìm bạn tình,mà vấn đề này chúng ta có thể lấy dẫn chứng từ động vật :) bởi vốn dĩ con người cũng chỉ là 1 loài động vật bậc cao mà thôi (:|.Vậy các con đực dùng bản lĩnh gì của mình để thu hút bạn tình,nói theo kiểu con người tí là tìm người yêu (:|Công đực dùng đuôi ? Hươu dùng cặp sừng(gác).......cái này là cái gì,nói đơn giản tí là cái mẽ ngoài :) Một số loài thì dùng 1 cái mà huy cũng ko coi trọng lắm và cũng ko fai là bản lĩnh là "Sức mạnh",nhện,rắn,hổ,sư tử và ngay cả con người,loài động vật cao cấp nhất cũng dùng cái nè để kiếm bạn tình(tìm người yêu (:|).Trong lích sử ko ít trận chiến giữa các nứoc vì mỹ nhân,ngày nay cũng ko khác gì
Huy bảo vẻ bề ngoài,sức mạnh là sáo rỗng chẳng là cái éo gì nhưng thử động não tí coi,vai trò cũng như tại sao vẻ bề ngoài lại đc coi la` bản lĩnh thì đã phân tích ở trên.Thử hỏi co ai ko muốn người yêu mình đẹp ko /:) ngoài ra nếu tự biểt làm đẹp bản thânm mình còn chứng tỏ đó là người biết chân trọng cái đẹp,cũng yên tâm hơn khi chọn làm date chứ /:).Còn sức mạnh thì sao? giống như trong các lê cưới ở phương tây luôn có câu :"Con muôn.....lúc hoạn nạn ,khó khăn,bênh tật...",sức khỏe luôn đc đề cao,nó tạo cho ny mình cảm giác yên tâm luôn có người bảo vệ?hay cũng có thể là chỗ dựa khi khó khăn và tất nhiên là....khả năng duy trì nòi giôóg :) (người ỉ-rắc xưa có tục lệ chọn dat = cách sờ vào "của quý" của người đo =)))
 
ôi hay quá đi mất,nghĩ mà mình thật có khiếu :)) ko học cũng phí :)
nếu đc tớ sẽ cố gắng(tất nhiên là nếu đc) học 4 năm ở Harvard về tâm lý học(hình như là nơi có ngành tâml ý học phat triển nhất,có nhiều nghiên cứu nahát ở Mỹ:)) và 2 năm Master về xã hội hoc nữa :)
sau đấy sẽ kiếm tiền ,đủ thì học tiếp 3 năm về design(cái mà theo bạn HTrung là nghệ thuật hạ đẳng (:|).chắc là fashion or shoes design :) ở Pháp,nơi có kinh đo thời trang hay Ý ,nổi tiếng về sự trang nhã và lịch sự :) chứ ko fai là 7 năm quản trị kinh doanh như ý của ông bà già bây h (:|
tất nhiên chỉ là dự định, hay nói cách khác it just my dream (:|
 
lớp mình đang có đề tài dạy các bạn cách tìm ny à? :)) Vui ế, tớ tưởng là tình yêu tự tìm đến mình chứ mình tìm ty= niềm tin à? Tớ là tớ ủng hộ Huy, bản lĩnh hay giàu có chả có tác dụng đâu."các kụ nói đúng là đ#o sai..yêu thì đúng là 1 con chó..mình đuổi thì nó chạy..mình chạy thì nó lại đuổi..mình đứng yên thì nó sủa gâu gâu....8-}" Thằng bạn tớ đã từng nói thế này :|
 
"Cháy! Cháy!" - Có tiếng kêu hốt hoảng trong điện thoại.
- Ở đâu? - Nhân viên trực tổng đài hỏi.
- Ở nhà tôi.
- Tôi hỏi địa điểm cháy ở đâu?
- Trong bếp.
- Biết rồi! Nhưng chúng tôi làm cách nào đến được nhà anh chứ?
- Ồ, thế các anh không có xe cứu hỏa sao?
- !!!


8-} bó tay
 
"Cháy! Cháy!" - Có tiếng kêu hốt hoảng trong điện thoại.
- Ở đâu? - Nhân viên trực tổng đài hỏi.
- Ở nhà tôi.
- Tôi hỏi địa điểm cháy ở đâu?
- Trong bếp.
- Biết rồi! Nhưng chúng tôi làm cách nào đến được nhà anh chứ?
- Ồ, thế các anh không có xe cứu hỏa sao?
- !!!


8-} bó tay

pó tay thật, tao vừa đọc truyện này bên 9B xong, sang đây lại thấy :|
 
mk...Vn đá hay vãi...
Các bạn cứ đi đi...tớ ko đi được
Post tiếp 12 cái tiếp ( tao thấy ko hay lắm )

1. Dương đông kích tây (Đánh lạc hướng đối phương):
Tức là giả vờ như thật sự đánh vào phía đông, nhưng chủ yếu lại đánh vào phía tây. Kế này mờ ảo vô song. Hẳn các bác trai cũng hiểu rằng phụ nữ là một sinh vật xinh đẹp nhưng lại vô cùng phức tạp phức tạp từ tâm lý, tính cách, đến suy nghĩ, hành động, nói chung là rất khó đoán. Chính vì vậy ta phải lấy độc trị độc, phải nhằm ngay vào yếu huyệt này – cái gót chân Asin của nàng – để làm cho nàng mê ta.

Có nhiều cách để thực hiện kế này, như:

- Tạo tin đồn: Ta dẫu có “tài đức” đến mấy thì nàng cũng ít tin vào hiện thực trước mắt hơn là nghe đám bạn gái đồn đại (phụ nữ lạ thật), chính vì thế ta phải tạo tin đồn có lợi cho ta.

- Làm rối tai rối mắt địch: Dĩ nhiên là ta mê nàng, nhưng đôi khi ta phải làm sao cho nàng không biết được tình ý của ta. Ta vừa tỏ ra rất quan tâm và ga lăng với nàng khiến nàng vô cùng cảm động và ngưỡng mộ, rồi có khi ta sắm bộ mặt thật lạnh lùng, dứt khoát, làm nàng băn khoăn nghĩ ngợi về ta. Lâu dần nàng sẽ sinh thương thầm nhớ trộm.

- Buộc đối phương lo nhiều mặt: Cổ nhân dạy: “Theo tình tình chạy, chạy tình tình theo”, thế nên đôi khi ta phải khuấy động lên trong nàng cái ý thức lo lắng chinh phục được ta, phải làm sao để nàng thấy được rằng mất ta là mất một con cá to.

- Mê hoặc ý chí của địch. Cổ nhân dạy: “Con trai yêu bằng mắt, con gái yêu bằng tai”. Chính thế đã mang thân đi tán gái thì phải thủ vài lời hoa mỹ. Nhưng do con gái thời nay tinh thần cảnh giác cao, trí tuệ siêu phàm nên anh em phải để ý: khen sao cho chân thành, tìm cho đúng điểm tốt đẹp của nàng mà khen, thậm chí phải biến cái xấu thành cái tốt một cách hợp lý. Ví dụ nàng đanh đá mà ta lại khen là dịu dàng thì vứt, nàng sẽ nghĩ ta giả dối và đãi bôi. Trong trường hợp này ta phải sửa lại là “sắc sảo và cá tính”, nàng lại chả thích mê đi . Cứ thế từ từ mưa dầm thấm đất, nàng dẫu sắt đá thì ý chí cũng dần lung lạc.


2. Điệu hổ ly sơn (Dụ hổ ra khỏi rừng).
Kế này cực kỳ quan trọng trong thuật tán gái. Hẳn các bác trai cũng biết rằng tán gái ở giai đoạn nào cũng phải có không gian phù hợp, ví dụ làm sao ta có thể hôn nàng trước mặt ông bà nhạc tương lai được . Chính vì thế phải dụ hổ khỏi rừng, khi ấy muốn ôm hổ hay thỏ thẻ với hổ thì cũng chẳng sợ kiểm lâm nữa.


3. Nhất tiễn hạ song điêu (Một mũi tên hạ hai con chim).
Làm trai nên biết: tán gái chỉ mới là điều kiện cần, phải tán cả nhà gái nữa mới là điều kiện đủ. Phàm là cha mẹ ai không muốn con gái mình lọt vào tay một thằng ngon lành? Mà con gái thì lại hay nể cha mẹ. “Hậu phương có vững vàng thì tiền tuyến mới không dao động” là vậy. Có một câu chuyện vui về kế này: Một bà mẹ hỏi chàng rể tương lai: “Nếu bác và con gái bác rớt xuống sông nhưng chỉ cứu được một người thì cháu sẽ cứu ai?” Anh chàng láu cá không do dự trả lời: “Cháu sẽ cứu bác sau đó nhảy xuống sông chết cùng con gái bác để trọn tình.”

Ý của mưu kế này là dùng sức lực tối thiểu để đạt được hiệu quả tối đa.


4. Minh tri cố muội (Biết rõ mà làm như không biết).
Không phải chuyện gì ta biết cũng đều nói cho nàng nghe cả. Có những chuyện ta biết mà làm ra vẻ không biết gì để kiểm tra tấm lòng chân thành và trung thực của nàng đối với ta.


5. Du long chuyển phượng (Biến rồng thành phượng).
Kế này nghĩa là bên trong là hình rồng đó, nhưng làm cho nó trở thành phượng. Ví dụ nếu hôm nay ta đi nhậu về chưa kịp tắm, miệng đầy mùi bia rượu mà phải đến điểm hẹn ngay kẻo nàng dỗi thì có thể ngụy trang bằng perfume for men và kẹo chewing-gum .


6. Mỹ nhân kế (Kế dùng người đẹp).
Do kế này được áp dụng trong thuật tán gái nên phải hiểu đây là “nam nhân” chứ không phải là “nữ nhân”. Con gái thời nay nhiều ưu điểm nên cũng đòi hỏi cao, không phải chỉ có chí khí anh hùng mà làm xiêu lòng nàng được. Vì thế đàn ông cũng phải biết làm đẹp, nhưng là đẹp nam tính để cho nàng sung sướng và hãnh diện. Tiền đầy túi mà người vừa hôi vừa bẩn, lôi thôi lếch thếch thì làm sao xin được cái hôn của người đẹp?


7. Sấn hỏa đả kiếp (Theo lửa mà hành động).
Kế này là lợi dụng lúc loạn để thao túng, lúc tình hình rối ren mà sắp xếp theo ý muốn. Chẳng hạn như tranh thủ nàng gặp chuyện buồn thì ta phải nhân đó mà thể hiện hết cái tình của ta, đưa nàng đi theo quỹ đạo của ta, làm cho tình cảm của nàng phụ thuộc vào ta . Đặc điểm của kế này là phải biết tùy cơ ứng biến.


8. Vô trung sinh hữu (Không có mà làm thành có).
Cổ nhân nói: “Thời thế tạo anh hùng”, quả đúng như vậy. Nếu thiên hạ không loạn, trật tự không rối thì làm gì có anh hào xuất lộ! Nhưng phàm ở đời đâu phải lúc nào cũng diễn ra cảnh cô bé đi học về trong đêm tối bị bọn lang sói bâu quanh để ta ra tay hiệp sĩ như trên phim ? Chính thế ta phải tạo ra thời cơ để tỏ rõ bản lĩnh của ta. Ví như ta giỏi IT thì phải chờ lúc nàng sơ ý mà chọc ngoáy cho máy tính của nàng hỏng đi, thế là nàng phải nhờ ta. Lúc đấy ta sẽ xuất chưởng và được nàng thưởng cho cái nhìn khâm phục. Nếu ta bơi giỏi thì phải nhờ đứa nào đó chen lấn đẩy nàng rơi xuống nước rồi ta nhảy xuống cứu... Kế này phải thực hiện cực kỳ cẩn trọng và chính xác đấy nhé, nếu không thì hậu quả sẽ khôn lường.


9. Tiên phát chế nhân (Ra tay trước để chế phục đối phương).
Phàm ở đời làm gì cũng phải tính chuyện đi trước người khác một bước. Nếu nàng có nhiều vệ tinh theo đuổi, ta lại do dự chần chừ thì há chẳng phải là “mồi thơm dâng giặc” hay sao? Chính vì thế phải đánh nhanh thắng nhanh, ra tay trước những bọn tình địch kia để thu phục đối phương .


10. Đả thảo kinh xà (Đập cỏ làm cho rắn sợ)
Phụ nữ thường hay có những phút xao lòng, nhất là khi có rất nhiều vệ tinh rình rập ở quanh. Ta có thể bóng gió xa xôi, cốt là để nàng hiểu trên đời này ta phải là người đàn ông duy nhất của nàng.


11. Tá đao sát nhân (Mượn đao để giết người).
Nếu tán được cô nàng xinh xắn, duyên dáng, thông minh thì dĩ nhiên phải chấp nhận thực tế là nàng có nhiều người theo đuổi . Thay vì nhỏ mọn ghen tuông vớ vẩn thì ta phải tỏ ra là người quân tử, nhưng phải làm sao để mấy tên tình địch kia triệt hạ lẫn nhau, còn ta chỉ “ngồi trên núi xem hổ đánh nhau”, rốt cuộc trong mắt nàng lũ chúng nó đều xấu cả, chỉ mình ta là “anh đẹp dần lên trong mắt em”.

Nhớ lại chuyện thời Tam Quốc, Tào Tháo mượn Lưu Biểu giết Nễ Hành, mượn lòng quân giết Dương Tu rồi lại làm cái việc mèo già khóc chuột, thật là một tay thông minh, gian hùng.


12. Di thể giá họa (Dùng vật gì để vu khống người ta).
Kế này là vu oan cho tấm lòng trong sáng của người ta, khiến người ta phải ấm ức, sầu đau, tuyệt vọng, rồi khi ấy ta sẽ tỏ ra là một bậc chính nhân quân tử, an ủi vỗ về và lau nước mắt cho nàng.

cái này gửi bạn Cường, kĩ năng này ko yêu cầu là con nhà giàu hoặc bản lĩnh ghê gớm đâu :)
 
Chỉnh sửa lần cuối:
Tôn Tử binh pháp tán gái tam thập lục kế

Sau một thời gian bế quan để luyện “Tôn tử Binh Pháp” cảm thấy ngộ được phần nào nên có đôi lời luận bàn về việc áp dụng Binh Pháp này trong công cuộc chinh phục vĩ đại của anh em mày râu và muốn giới thiệu với anh em để không uổng công bế quan bấy lâu nay mong anh em chỉ giáo.

Trước tiên tôi cũng muốn nói đôi lời về cuốn sách tôi đã luyện, “Tôn Tử Binh Pháp” đó có thể coi là một cuốn sách thuộc hàng “bí kíp” của Trung Hoa vì nếu ai có xem truyện cổ trang của Hồng Kông thì điều biết. Chính vì lẽ đó tôi mới bỏ công nghiên cứu để xem có thể áp dụng gì trong cuộc sống cũng như lỡ mai này Trung Quốc có đánh ta ta cũng biết đường chống đỡ vì có thể dùng nó giống như là công cụ gậy ông đập lưng ông.


Điều tôi muốn bàn luận ở đây chắc anh em cũng từng có lần phải trải qua trong đời dù chỉ một lần hoặc nhiều lần là đằng khác đó là việc chinh phục các chị em nhà ta. Vì vậy tôi xin mạo muội chấp bút ít hàng mong được anh em ủng hộ. Tôi cũng đã có lần đọc qua một bài viết của một sư huynh nào đó nhưng lâu rồi tôi không nhớ cũng có nói về vấn đề này nhưng nó quá sơ xài thiết nghĩ mình có thể cũng đã lãnh hội được phần nào nên cũng muốn luận bàn đôi chút và nếu có múa rìu qua mắt thợ thì xin mấy sư huynh đi trước đừng trách.

Vào đề:

1/Trước khi ai đó nhắm vào một “chị em nào” thì điều đầu tiên là phải tìm ra kế sách trước đã sau đó mới đi vào tác chiến cho nên:

Tôn Tử nói:”Chiến tranh là đại sự của quốc gia, quan hệ tới việc sống chết của nhân dân, sự mất còn của nhà nước, không thể không khảo sát nghiên cứu cho thật kỹ. Cho nên, phải dựa vào năm mặt sau đây mà phân tích, nghiên cứu, so sánh các điều kiện tốt xấu giữa hai bên đối địch, để tìm hiểu tình thế thắng bại trong chiến tranh”

Vì vậy có thể coi chiến tranh giống như là sự cạnh tranh là việc hệ trọng liên quan đến sống chết – là được hoặc mất, cho nên cần phải nghiên cứu kỹ đối tượng cũng như các địch thủ khác (trường hợp nàng có nhiều người theo đuổi) để sau này lỡ sa chân chết không kịp hối.

Còn nữa sách có nói: “Biết người biết ta trăm trận trăm thắng” cho nên phàm là việc gì (chẳng hạn như là Cua Gái) thì điều quan trọng là phải tìm hiểu đối tượng cần cua cho thiệt kỹ cụ thể là phải tìm hiểu xem em gái thích những gì? ngày sinh nhật em? em thích đi những đâu? giờ giấc cụ thể sẽ ở những chỗ nào? em thích ăn gì? hoa gì?… và cứ nhằm vào các điểm ấy mà đánh thì bảo đảm thắng chắc (mà nhiều khi chưa cần đánh cũng thắng nữa là đằng khác í).

Đối với địch thủ ta cũng phải tìm hiểu kỹ đối phương là người thế nào? Quê quán nơi đâu? Giàu có thế nào? học hành ra sao? và điều quan trọng là phải quyết moi cho được những điểm yếu nhất của đối phương (vì cái này ai cũng phải có cho dù đối phương bản lĩnh đến đâu nhưng ai cũng đều có điểm yếu cả), vì vậy có thể coi điểm yếu của đối phương chính là tử huyệt bởi vì có thể thực lực đối phương hơn hẳn ta nếu so ngang ta không có cửa thì chỉ nhằm vào chỗ yếu đối phương mà đánh - thường có câu đánh trực diện không thắng thì phải đánh lén) thì bảo đảm thắng chắc. Cái này gọi là “Lấy yếu đánh mạnh” “Lấy nhu thắng cương” là chỗ tuyệt diệu trong các chỗ tuyệt diệu của binh gia.

Đặt trường hợp nếu ta hơn hẳn đối phương thì tốt nhất cũng đừng nên khinh địch mà cũng phải tìm ra kế sách thích hợp để đánh sao cho địch thủ phải tâm phục khẩu phục (cái này mới gọi là chính nhân quân tử) tức là không cần phải “đánh lén” mà là chơi trực diện đối phương cho rõ mặt anh hào.

Trong phần kế sách Tôn Tử có đề cập đến năm điều cần phải nắm khi dụng binh đó là: Một là Đạo (là việc chính nghĩa), hai là Thiên, ba là Địa (nghĩa là thiên thời và địa lợi), bốn là Tướng (Tức là tướng soái dĩ nhiên là ta), năm là Pháp (hiểu nôm na là phương pháp) Tức là khi cua nàng phải nhắm thiên thời và địa lợi vì cái này rất quan trọng bởi người ta thường có câu “nhất cự ly nhì tốc độ” (Càng gần nàng nhiều bao nhiêu có thể coi là “địa lợi” bấy nhiêu), sau đó tướng soái phải có tài (Nói chung là ta phải dẻo miệng) và lúc nào cũng tỏ ra mình là người quân tử (đó là chính nghĩa) vì các nàng thường rất thích những hạn người như “Lục Vân Tiên” hoặc “Anh hùng cứu mỹ nhân”, và cuối cùng là phương pháp tác chiến phải hiệu quả.

Cho nên có thể nói: Biết địch biết ta, trăm trận không bại, biết ta mà không biết địch trận thắng trận bại, không biết địch không biết ta, trận nào cũng bại. (nguyên văn: Tri bỉ tri kỷ giả, bách chiến bất đãi, bất tri bỉ nhi tri kỷ, nhất thắng nhất phụ, bất tri bỉ bất tri kỷ, mỗi chiến tất đãi).

2/Sau khi đã nghiên cứu kỹ tình hình của đối tượng (là nàng), và của địch thủ (là tụi mà ta ghét nhất trên đời ) thì bắt đầu đi vào tác chiến.

Tôn Tử nói: Nguyên tắc chung khi dụng binh tác chiến là khi phải huy động chiến xa nghìn chiếc, xe tải nặng nghìn chiếc, quân đội mười vạn, vận lương đi xa nghìn dặm, thì tình huống đó, chi phí ở tiền phương và hậu phương, chi phí đãi khách khứa sứ thần, bảo dưỡng và bổ sung tiêu phí nghìn vàng thì mới có thể cho mười vạn quân xuất chinh được.

Ặc, nghe thôi cũng đủ khủng rồi. Nhưng ý là khi tác chiến phải dốc toàn lực mà đánh, khi đánh phải huy động tất cả các phương tiện (tiền bạc, xe cộ, quần áo…) để đánh, tức là khi cua nàng thì không nên tiếc thứ gì vì các nàng thường không thích ai “chung họ với Trùm Sò” dù có hẻo cách mấy nhưng lúc nào cũng phải tươi cười khi trả tiền (cái này chỉ là ban đầu thôi vì khi đại sự cáo thành thì không cần áp dụng nữa bởi vì tiền tài có hạn) làm cho đối tượng lòa cả mắt, tối tăm mặt mày sau đó “tốc chiến tốc thắng”. Đặt trường hợp lỡ như mình quá hẻo thì sao? Đơn giản thôi nếu không có “Binh” phải mượn “Binh”, nếu không có “Lực” phải mượn “thực lực” chiêu này gọi là “Mượn gió bẻ măng” nôm na là ta phải huy động bạn bè để mượn đứa một chút (đứa cái quần, đứa cái áo, đứa có tiền mượn tiền, đứa có xe mượn xe) dù biết rằng mượn là phải trả nhưng biết sao hơn tại vì lỡ dại phóng lao phải theo lao và phải đánh cho tình địch của ta thấy khiếp kinh hồn vía mà tự động tháo luôi vì khả năng tình địch cũng có hạn và chiêu này cũng có thể gọi là Du long chuyển phượng (Biến rồng thành phượng). Kế “Du long chuyển phượng” là biến cái này thành cái kia, bên trong là hình rồng đó, nhưng làm cho nó trở thành phượng. Cái kế này rất phổ biến, trong dân gian ta gọi là “Treo đầu dê, bán thịt chó“. Hay “Phô Trương Thanh Thế” tức không có, phải làm sao cho có (đừng ăn trộm ăn cướp nha ở tù thí mẹ, cầm đồ thì được).

Và nên nhớ một điều khi “dụng binh” kiểu này thì phải thần tốc nếu kéo dài thì càng bất lợi cho ta mà có lợi cho địch. Nói chung cách này nếu có sẵn thực lực thì tốt, nếu không có thì cũng khó áp dụng nhưng vấn đề là “tướng tài” hay không ở chỗ là phải biết “Tùy cơ ứng biến”.

Vì vậy mới có câu: “Phép dụng binh, gấp mười lần địch thì bao vây, gấp năm lần địch thì tấn công, gấp đôi chì chia ra mà đánh, bằng địch thì phải đánh khéo, kém địch thì rút, tránh giao tranh với địch. Binh yếu mà đánh thẳng tất bị bắt làm tù binh”

Vậy trường hợp nàng là người không màng vật chất hoặc đối thủ của ta về mặt này quá mạnh thì sao (đối thủ thuộc hàng công tử quê quán Bạc Liêu) ?

Tôn tử cũng có nói: Phàm cái phép dụng binh, làm cho cả nước địch khuất phục trọn vẹn là thượng sách… Thế nên bách chiến bách thắng cũng chưa phải cách sáng suốt trong sự sáng suốt. Không cần đánh mà làm kẻ địch khuất phục mới gọi là sáng suốt nhất trong sự sáng suốt.

Tức là kế lấy thịt đè người là điều không nên (vì đôi khi lấy thịt đâu ra mà đè, nhiều khi đè không được người ta ngược lại bị đich thủ nó đè lúc đó chết không kịp ngáp) chính vì vậy phải dùng “Mưu” bởi vì nếu như nàng là một cao thủ trong số những cao thủ thì sao (nàng là hạn người không cần vật chất coi nhẹ tiền tài) thì cái này phải dùng tình cảm và mưu lượt.

Thứ nhất: dùng chiêu anh hùng cứu mỹ nhân hay còn gọi là Tấn hỏa đả cướp (nhân cháy nhà đánh cướp) nghĩa là lợi dụng lúc nàng gặp nguy phải ra tay lập tức.

Tức là để ý theo dõi nàng 24/24 nàng phải trong vùng phủ sóng của ta, đó là khi nàng cần giúp đỡ gì lập tức ra tay trước đối thủ để lấy lòng nàng (ví dụ đi học này quên mang viết cho mượn liền mặt dù mình chỉ có một cây nhưng vì sự nghiệp chinh phục phải chịu hy sinh. Lỡ nàng quên đem áo mưa trong khi trời đang nắng (í lộn đang mưa) cũng cho nàng mượn áo mưa, nhưng nhớ lỡ trời lạnh quá đừng cởi áo cho nàng khoác nha vì như vậy là khoe hàng “nguyên bộ xương sườn” coi như là thua trắng đó).

Tóm lại phải thường xuyên trông chừng nàng như “mẹ trong con bà trong cháu” vậy, nhưng quan trọng nên nhớ một điều là “nàng phải ngoài vùng phủ sóng của địch thủ và trong vùng phủ sóng của ta”. Và khi nàng đã bắt đầu chú ý tới ta coi như đã thành công một nữa.

Khi nàng đã chú ý tới ta rồi ta phải chơi chiêu “Liên Hoàn Cước” hay nói theo Tôn Tử là “Liên Hoàn Kế” tức một mặt tấn công nàng tới tấp, mặt khác canh chừng địch thủ của ta phản công để còn có đường phòng thủ. Nhưng một người không thể phân đôi vì thời gian ta theo nàng thì làm gì còn thời giờ để xem chừng địch thủ?? Vậy phải làm sao?

Thưa phải dùng tới “Gián điệp”, một mặt khi theo nàng thì nhờ thằng bạn hay người thân xem chừng địch thủ coi có động tỉnh gì để còn có kế sách mà phản pháo, mặt khác nếu ta đang coi chừng địch thủ thì phải nhờ bạn thân của nàng hoặc em nàng để lân la dò hỏi về nàng xem thái độ nàng như thế nào? Chuyển biến tâm lý ra sao? (có kể gì về vụ có ai đang cua nàng hông?, hoặc về nhà nhiều khi hát vu vơ vài câu yêu đời khi nàng biết đang có người để ý…) nhằm tổng hợp lại để có hành động kế tiếp.

Sau khi đã dò hỏi động tỉnh và biết nàng bắt đầu đã để ý đến ta rồi thì nên dùng chiêu “Dương Đông Kích Tây” tức một mặt tỏ cho nàng biết ta không cần quan tâm mặt khác giả đò như quan tâm đến bạn thân của nàng mục đích dò mức độ để ý và thái độ của nàng đối với ta là bao nhiêu để còn đường đi tiếp. Sẽ có hai trường hợp sau đây:

Trường hợp I: nàng chẳng hề bận tâm è coi như các kế sách tiếp cận chưa đủ lực để nàng để ý hoặc trường hợp mình quá tệ thì điều đầu tiên là “chỉnh đốn lại quân ngũ” để tác chiến lần hai hoặc phải “tăng cường tấn công” hơn nữa.

Trường hợp II: nảng tỏ thái độ khó chịu và có ý hờn giận khi thấy ta tỏ vẻ quan tâm và gần gũi người con gái khác è 80% là nàng đã kết ta vì thế trường hợp này chỉ còn ra một đòn nữa là thắng chắc đó là:

Binh pháp có nói là khi “Hành quân phải bất ngờ” yếu tố bất ngờ sẽ làm cho đối tượng choáng váng mất bình tỉnh và khi mất bình tỉnh con người thường hay không sáng suốt và thường mất sai lầm. Chính vì lẽ đó lợi dụng cơ hội thích hợp bất ngờ tỏ tình với nàng khiến nàng không còn đủ tỉnh táo để phân biệt và nàng chỉ biết làm theo cảm tính là chấp nhận và như thế coi như đã thành công.

Cuối cùng nếu một khi nàng đã bị đối thủ chinh phục trước thì sao?

Chà cái này khó à nha!! Nếu trường hợp đó xảy ra coi như về mọi mặt đối thủ đã hơn hẳn ta. Nhưng mà không sao còn một chiêu nữa đó là “khổ nhục kế” nghĩa là đừng tỏ ý gì cho nàng hoặc đối thủ thấy ta đang bực tức vì như thế sẽ mất bình tỉnh. Yếu tố bình tỉnh trong gian nguy mới quan trọng và ta phải chịu “nằm gai nếm mật” chờ ngày phục thù. Phải cho nàng biết mình là người quân tử (mặt dù mình là ngụy quân tử) không phải vì một chuyện cỏn con mà mất đi tình bạn để còn cơ hội tiếp cận nàng. Mặt khác âm thầm theo dõi đối thủ của mình vì những thằng dẻo mồm dẻo miệng thường hay “bắt một tay hai con cá”.

Một khi đã nắm chắc tử huyệt của đối phương thì ra đòn quyết định đó là làm bộ dẫn nàng đi qua chỗ mà đối thủ đang hẹn hò với người khác và làm như là vô tình cho nàng nhìn thấy và thế là alêhấp, lúc đó chỉ cần ra tay nghĩa hiệp nữa là xong. Đó chính là “Nhất tiển hạ song điêu” quả là tuyệt diệu quả là tuyệt diệu. Hoặc cũng có thể không trực tiếp ra tay mà nói bóng nói gió qua người bạn thân của nàng thì thế nào cũng đến tai nàng, đợi cho “Lưỡng hổ phân tranh” lúc đó thì “Ngư ông đắc lợi” đó gọi là “Mượn đao giết người“. Nói chung hai chiêu này hơi tiểu nhân một chút nhưng vì đại cuộc bất chấp thủ đoạn đó mới là người làm chuyện lớn (vì “không ác không phải là trượng phu”) (và nghĩ kỹ lại thì có giết người cướp của gì đâu mà phải ăn năn nhưng nếu nói cướp người thì đúng).

Và kèm theo một câu châm ngôn phải nằm lòng: “Thà cướp người chứ không cướp của”. Và thêm một câu nữa: “Chơi với bạn mà cướp bồ của bạn là thằng có hạn”

Hai chiêu thức trên có thể coi là không cần đánh mà cũng thắng chính là lẽ đó. Đó là chỗ tuyệt kỹ của binh gia.

Còn tất cả các chiêu trên thất bại hết thì sao? Một chữ thôi “Tẩu” trong 36 kế thì “Tẩu là thượng sách” bởi vì thắng bại là chuyện bình thường của binh gia đừng nên vì chuyện đó mà phải ôm hận trong lòng nên dùng lòng độ lượng biến “đau thương thành thù hận” í lộn thành bạn.

Mà vì sao ta phải Tầu và vì sao Tẩu lại là thượng sách? Thứ nhất ta có thể bảo vệ được thực lực vì có đánh cũng không thắng nổi thì đánh làm gì. Thứ hai trên đời này còn nhiều việc khác phải làm chứ không vì một bóng hồng mà mất cả giang sơn đó mới chính là một “Chính Nhân Quân Tử”. Người ta còn có câu: “Giữ được non xanh sợ gì không có củi”.
đọc cái này trước rồi hẵng đọc của Tâm:P
 
e hem`, Tâm hôm nay lại ngồi bạn chuyện ty ;)) vs cả tớ thấy hợp nhau thì thấy thik chứ cứ j` phải bản lĩnh vs cả nhà giàu, nếu cứ giàu như các bạn có khi nhiều bạn thik mà hok dám đến ý chứ.. Tớ nói thế chứ đừng suy nghĩ j` nha''' ;;)
@ Tâm: mà hôm nay mày ko đi học ah ?
 
e hem`, Tâm hôm nay lại ngồi bạn chuyện ty ;)) vs cả tớ thấy hợp nhau thì thấy thik chứ cứ j` phải bản lĩnh vs cả nhà giàu, nếu cứ giàu như các bạn có khi nhiều bạn thik mà hok dám đến ý chứ.. Tớ nói thế chứ đừng suy nghĩ j` nha''' ;;)
@ Tâm: mà hôm nay mày ko đi học ah ?

mài lại trêu tao òi >:p tao bàn chuyện ty thì seo huh? >:p
sáng này ai còn học nữa, h thành chiều với tối hết òi, sáng rảnh rỗi lên câu cho nó= bạn = bè :D
 
:) tình yêu là khó tìm nhất :) tất cả chỉ có một chữ duyên thôi:) mưu sự tại nhân thành sự tại thiên mah :)
 
Ai trêu j` may`, tại thấy hôm nay chị Tâm nhà ta vừa lãnh giáo trưởng của chú nào ý...nên mới bị tâm thần, chớ ai trêu mày hồi nào, n0 đừng chín chắn quá mà làm tổn thương tâm hồn, e bé ạ.../:)

----------

:) tình yêu là khó tìm nhất :) tất cả chỉ có một chữ duyên thôi:) mưu sự tại nhân thành sự tại thiên mah :)

Đồng ý với bạn An cả 2 chân 2 tay lun, nhừng mờ sao A gia` wa' vậy.../:)
 
ẹc
mấy cái này nghe như cứ kiểu phỉ báng con gái ý
thời buổi này ai cũng áp dụng mấy cái này nhiều....thảo nào có bền được d''o đâu
 
bọn mày kì thị con nhà giàu thế /:) tớ đã viết bài phân tích về vai trò của tiền đâu (:|, tớ cũng chưa từng nói nhà giàu thì người yêu tự chạy đến vs mình mà bạn Thùy cứ xoáy thế /:) tiền cũng là 1 công cụ tốt trong việc trinh phục người đẹp đấy chứ, hoa hồng?quà ? chocolate? những hiên jthaan của tình yêu vốn cũng xuất phát từ gi /:). ko tặng quà valentine,quà sinh nhật thì bọn mày bảo vô tâm?cả bài viết của tớ chưa hề có động tới tử nào là "GIÀU" cả mà sao bạn TÂm vs Thùy là lại hỏi tớ :)
chắc tại tớ thực dụng :) nhưng tớ thấy chỉ thik rồi đợi vào duyên phận thì chẳng bao h yêu nhau đc cả /:)
nếu ko ngỏ lời thì có trở thành date của nhau đc ko ? tự tin dám nói lời yêu thương cũng là bản lĩnh đó chớ?
nói chung chẳng có thứ gì tự đến vs mình cả,mình phải tự tìm đến thôi :) ko phủ nhận vai trò của luk vì thực ra tớ là đứa phụ thuộc nhiều vào luk :)) nhưng luk chỉ mang đến cớ hội mà thôi,ko đủ bản lĩnh để tận dụng cơ hội đấy thì chẳng làm gì
Mấy cái tâm vs tròn post thực là cũng là bản lĩnh cả,xoay quanh 4 yếu tố tớ nói :)
 
hem cần bít thằng cường nói hay ho thế nào.chỉ cần bít con ngừoi thực sự bản lĩnh thì nói đc phải làm đc.
mà tao thấy thèng cuờng GAY bỏ ***.ai quán triệt giơ tay nèo
 
Back
Bên trên