Cánh buồm đỏ thắm. Tình yêu!

  • Bắt đầu Bắt đầu luuduchiep
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

Lưu Đức Hiệp
(luuduchiep)

New Member
Tequila sunrise from TTVN Online


Cánh buồm đỏ thắm.
Trong những cái gì đọng lại của tuổi thơ, nổi bật lên trong tôi vẫn là Cánh buồm đỏ thắm. Đó còn hơn là một bài ca, còn hơn là một chuyện cổ tích, còn hơn là những ước mơ.

Tôi vẫn nhớ như in hình ảnh hầm rượu tối tăm của toà lâu đài cổ. Vẫn nhìn thấy rõ ràng một chú bé dùng bút dạ xanh xoá đi những vệt máu của chúa Jesu bị câu rút.

Và cô bé Axon hàng ngày đi dạo trên bãi biển, chờ đợi cánh buồm đỏ thắm của mình. Cô bé thả xuống nước những con tàu đồ chơi nhỏ bé. Những con tàu nhỏ ấy trôi theo dòng nước và mang theo ước mơ của Axon. Cô bé tin rằng một ngày kia ước mơ sẽ quay trở lại, trên một con tàu thật sự, một con tàu với cánh buồm đỏ thắm như tình yêu mà chàng hoàng tử sẽ dành cho cô.

Tình yêu!
Tại sao chúng ta ít nói về nó đến thế? Chúng ta nói quá nhiều về cuộc sống, về những tư tưởng còn quá chật hẹp và ngắn ngủi của mình. Trong khi chính tình yêu mới là thứ chiếm nhiều chỗ hơn trong trái tim nóng bỏng của bọn ranh con “chung nhau ở cái tuổi hai mươi”.

Axon thì hàng ngày đi dạo trên bãi biển. Còn cái thằng Tequila lại lênh đênh trên cái bè gỗ còn thảm hại hơn bè của Tôm và Hấc. Chỉ khác một điều là trên bè có một cánh buồm màu đỏ. Rách rưới và đôi khi chắp vá, nhưng cái màu thắm đỏ thì chẳng đời nào có thể phai đi. Lúc nào cũng phải đỏ, để cho Axon còn có thể nhận ra.

Vừa nghe Egoist kêu ca thật nhiều, hắn nói đến những vết thương và cách thức chữa trị nó. Tình yêu và cuộc sống cứ thay phiên nhau để làm vết thương và thuốc đắp? Xin nâng một ly về những vết rách và đám bông băng.


Nguồn : http://ttvnol.com/forum/t_56194/?6.944478E-03
 
hôm xem trên tv thấy có bài cánh buồm đỏ thắm của mnh quân với trần thu hà em cứ ngỡ có liên quan gì đến chuyện đấy . hic nhưng chẳng có tí mảy may nào liên hệ cả . công nhận cánh buồm đỏ thắm là 1 câu chuyện lãng mạn thật . cô bé axon cứ ước mong có 1 chàng hoàng tử đến đón mình và 1 ngày nắng đẹp , hoang tử đã đến cùng với cánh buồm đỏ thắm . 1 câu chuyện bình lặng nhưng sáng lên những ước mơ !
 
một câu truyện cổ tích về tình yêu, vừa nhẹ nhàng vừa lãng mạn và đó cũng có thể là lí do khiến con người ta ngủ 'gật' trong mối tình lãng mạn mà quên đi ngày mai có bài kiểm tra học kì
Haaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
 
tình tiết nhẹ nhàng , chẳng có gì gay cấn .hợp với bác nào hay đọc cổ tích . cố gắng đọc hết , may cuối cùng được cái kết hay .
à , tự nhiên em laik nghĩ đến truyện chó hoang đingo , cảm giác có nét gì đó rất gần gũi với cánh buồm đỏ thắm !
 
Hồi trước, khi đọc xong Cánh buồm đỏ thắm, em đã làm một bài thơ, cũng không phải hay nhưng là một cảm xúc được ghi lại sau khi đọc truyện. Hồi đó em còn bé, chưa hiểu hết những điều tuyệt vời bộc bạch qua câu chuyện, nhưng bây giờ thì đã cảm nhận được phần nào. Lúc nào rỗi, em sẽ post bài thơ của em lên cho anh Hiệp và em Dương cùng đọc!
Được chứ!
 
chị linh post lên đi , cho mọi người cùng đọc . em cũng nhớ sau khi đọc chuyện đấy thì mắc bệnh thích hoàng tử với công chúa , cũng tập tọa làm thơ có thuyền có buồm , hihi .
 
"Trong tim ai cũng có cánh buồm
Trắng trong hay đỏ thắm
Cánh buồm bay ngang trời nước rộng
Dập dìu lớp sóng suy tư"

Còn một khổ nữa, chị đang cố nhỡ nốt, khổ thơ với thẩn làm xong cũng không nhớ nữa!
 
chị làm bài thơ này vào lúc nào vậy . nghe nó dở dang quá . đáng tiếc thật !
 
Hình như có ít người đã đọc câu chuyện nên thơ này thì phải. Tôi có truyện này như một món quà sinh nhật. Lúc tôi nhận được nó thì đã không còn là một cậu bé. Với một đứa trẻ, một câu chuyện như thế này sẽ để lại những ấn tượng khó phai mờ hơn, thậm chí theo suốt cuộc đời. Dù sao đối với tôi, câu chuyện đã gợi lên một xúc cảm khác lạ.
Cốt truyện thực ra rất quen thuộc, thậm chí khi mới đọc xong phần ii, bất kì ai cũng có thể đoán trước được kết cục sẽ như thế nào-và nó đã kết thúc đúng như thế. Song điều đó không quan trọng, cái quan trọng đó là chỉ với một cốt truyện như thế tác giả đã sáng tạo nên một áng văn quá thơ mộng và bay bổng. Đọc truyện này tôi có cảm giác nó có một cái gì đó gần với những truyện không có chuyện của Thạch Lam, nhưng vẫn có cái gì đó khác mà theo tưởng tưởng của tôi đó thuộc về tâm hồn dân tộc. Những truyện của các tác giả Nga và những nước thuộc Xô viết cũ tôi đều có cảm nhận như vậy, chẳng hạn Ai-tơ-ma-tốp, Lep Tôn-xtôi hay nhiều tác giả khác.
Đối với những truyện không có chuyện thì điều quan trọng đó là việc tác giả đã sử dụng ngôn ngữ, diễn tả những nét gợn của những ngọn sóng tâm hồn các nhân vật chính xác đến nhường nào, và cuối cùng đằng sau tất cả những cái đó là một ý nghĩa mà người đọc chợt nhận ra, chợt bắt gặp khi đang đọc hay sau khi đọc xong. Câu chuyện này phát triển theo một trình tự rất ngẫu nhiên, ngẫu nhiên đến mức mà ta khó tin nó sẽ xảy ra trong cuộc sống thực tại của ta. Ta cảm thấy nó đẹp ngọt ngào như một giấc mơ, hay một ước muốn tuổi ấu thơ trẻ con ngày xưa. Vẻ nên thơ trong sáng của câu chuyện làm ta không còn cảm nhận thấy rằng nó không có thực như ban đầu. Dường như nó nằm trước mắt ta, với tay bắt được, và một điều tương tự đối với cô bé A-xôn cũng có thể xảy ra đối với chính mình. Bỗng tôi thấy cốt truyện của tác giả không phải là giản đơn như đã từng nghĩ. Cốt truyện ấy phù hợp với cảm giác giấc mơ bao trùm toàn tác phẩm. Những chi tiết xảy ra ngẫu nhiên ấy cũng giống như những hình ảnh lẫn lộn đan xen hiện ra trong mỗi giấc mơ mà chúng ta vẫn thấy. Chính cái ngẫu nhiên mơ màng của câu chuyện đã gọi về trong ta một điều mà ta đã bỏ quên không biết từ khi nào, cùng lúc với khi chúng ta rời xa tuổi ấu thơ. Câu chuyện làm chúng ta có lại những ước muốn, có lại những niềm tin vào chúng mà hiện tại trong cuộc sống tất bật và thực dụng chúng ta đã tự mình cho mình cái quyền chôn lấp đi... Điều đấy có thể là dụng ý của tác giả, có thể không nhưng dù thế nào đó là một tác dụng của tác phẩm mà chúng ta đã tiếp nhận một cách tự nhiên và tự nguyện.
Những truyện cùng ý nghĩa như thế này không phải là không có, nhưng câu chuyện này đã tạo nên những ấn tượng sâu sắc mà chúng ta khó có thể nào quên. Đối với tôi, bắt gặp được nó quả là một điều may mắn giữa những tạp nham của các xuất bản văn thơ hiện nay.
 
không phải ai cũng đủ bản lĩnh để đọc những "truyện-không-tình-tiết-gay-cấn " , tương tự như truyện không cốt của Cao hành kiện ,...thậm chí đọc rất mệt...
"cánh buồm đỏ thắm "là câu chuyện thứ hai xây cho tôi ý niệm về sự khao khát tình yêu ....sau quyển " Trên sa mạc và trong rừng thẳm " của henric skenkevich năm lớp 3...mọi thứ quá nhẹ , quá mỏng , quá quý giá , quá đẹp ...
 
ai đọc cánh buồm đỏ thắm đều thấy cái chất thơ nhẹ nhàng tỏa ra từ câu chuyện ấy . tình tiết ko gay cấn , câu chuyện cứ diễn ra thật bình lặng nhưng lại cuốn hút người đọc , tác giả đúng là siêu thật !
 
Tôi thích Axon,thích cái cách mà cô ấy tin rằng rồi một ngày nào đó sẽ có 1 chàng hoàng tử trên con thuyền có cánh buồm đỏ thắm đến với mình...Nhưng những chàng hoàng tử như thế chỉ có trong tiểu thuyết,sống giữa HN thế này chắc tôi phải chờ 1 thằng hâm hâm nào đấy cưỡi phi cơ đến đón mình mất...
 
Đúng là siêu thật!
Lúc đọc đến đoạn Grây ngắm bức tranh con tàu mà em thấy như đang ở trước mắt mình là đại dương bao la đang trong cơn cuồng nộ...ôi,thật khó tả...
Lại còn lúc chọn vải để may buồm cũng rất hay
Nói chung là hay tuốt!!!
 
Back
Bên trên