lik đọc lại page 337 nhé
Thân tặng thầy QU
Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác. Nét diễm kiều trong tọa độ không gian. Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn, Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo. Bao mơ ước, phải chi là nghịch đảo, Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ. Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô, Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích. Anh chờ đợi một lời em giải thích, Qua môi trường có vòng chuẩn chính phương. Hệ số đo cường độ của tình thương, Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán. Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn, Tính không ra phương chính của cấp thang. Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng, Em trọn vẹn thành phương trình vô nghiệm.
Sống trong Toán, chết vùi trong Lý Những trái tim thấy Hóa kinh hoàng, Đêm mơ Văn lệ nhỏ hai hàng, Ngày Sử-Địa chập chờn ám ảnh, Anh Văn:Thức triền miên đêm lạnh, Ngập đầu Sinh nhụt chí anh hùng, Thêm Công Dân điệp điệp trùng trùng, Gục lên sách, quên đời mười bảy.
Thân tặng cô X
Thế là tụi nó bắt đầu chửi.. lần nào cũng vậy, cứ đọc đề xong là tụi nó chửi. Tụi nó chửi thầy, chửi cô, chửi bạn bè, chửi thằng ra đề. Không ai trả lời, thế là tụi nó tiếp tục chửi... tụi nó chửi Tố Hữu(ờ, Tố Hữu là của riêng ai ), chửi Nguyễn Minh Châu (Nguyễn Minh Châu chết bà nó rồi chửi làm gì nữa), rồi tụi nó chửi cái đứa chết mẹ nào tối wa chỉ đề Tố Hữu và Nguyễn Minh Châu để khổ thân tụi nó thế này.
Tô canh lạnh lẽo nước trong veo. Vài lát hành hoa bé tẻo teo. Nước chấm gọi là hơi gợn tí. Thịt kho thái mỏng gió bay vèo. Dưa vừa mới muối còn xanh ngắt. Cơm chén vừa xong dạ vẫn teo. Tối đói cồn cào không ngủ được. Muỗi bu vào chích cái thân bèo!!
=))