Couple 50 _ Quách Ni_Câu Lạc Bộ Tình Yêu

Đặng Ngọc Anh
(lovisalwond)

New Member
Title : Couple 50 _ yêu nhau lắm… nhau đau!!

COUPLE 50
Truyện: Couple 50
Tác giả: Quách Ni
Dịch giả: Phạm Thanh Hương
NXB: NXB Văn học
Nhà sách: Văn Việt.
Nguồn: http://vanvietbooks.vn/

Mình đọc được mấy trang bản thảo của một truyện của Quách Ni (Trung Quốc) của NXB Văn Việt, nghe tên hay phết “Couple 50”, muốn chia sẻ với mọi người.
couple_50.jpg

Truyện này đọc ngộ ngộ, buồn cười nhưng mà cũng lãng mạn phết. Truyện có ba nhân vật chính, mình đọc được tầm khoảng chục trang gì đấy, nội dung tạm thời mình hiểu có thể tóm tắt như sau:

Bối cảnh của truyện là ở trường đại học nơi nữ nhân vật chính – Bạch Tô Cơ (gọi là Cơ cho ngắn nhé =))) đang theo học. Cơ là một đứa con gái cá tính, phải nói là như con trai và chưa bao giờ chịu thua trong bất cứ cuộc thi nào. Mong muốn tột bậc của nhân vật nữ của chúng ta là làm thế nào tất cả các bạn trai và bạn gái vốn tự ti về bản thân có thể tìm được người yêu. Đấy chính là lí do Cơ lập nên Câu Lạc Bộ Tình Yêu (tên cute nhở?) và làm chủ tịch luôn, đây là nơi mọi người đến để mài dũa kĩ thuật cưa cẩm của mình, nói cách khác là làm thế nào để “Vạn người mê”…Bên cạnh Cơ thì lúc nào cũng có một anh chàng đẹp trai, tốt bụng, dịu dàng, dáng chuẩn tên là Kỷ Minh giúp đỡ. Và cái phần mình đọc ý, thì có vẻ như anh này thích cô Cơ của chúng ta thật, nhưng mà thầm lặng theo đuổi thôi

Mọi chuyện đang suôn sẻ tốt đẹp thì có một anh chàng khác xuất hiện và thật sự trở thành khắc tinh của Bạch Tô Cơ. Nhưng khổ nỗi là anh này – tên là An Vũ Phong cũng đẹp trai giỏi giang, thêm cái nữa rất tự mãn và kiêu ngạo nên tuyên chiến với Cơ bằng cách thành lập một Câu Lạc Bộ khác cũng chiêu mộ và đào tạo các bạn trẻ có nhu cầu trở nên “quyến rũ” hơn. Anh này suốt ngày bắt nạt Cơ luôn, đủ trò, nhưng mà đọc đoạn hai người này cãi nhau thì chỉ có nước bò lăn ra mà cười thôi =))

Trời ơi, phần mình đọc thì chưa biết Bạch Tô Cơ sẽ yêu anh nào ý? Hình như là thích cả hai anh, huhu… ( Nhưng còn an ủi một cái chục trang của mình (sẽ cố gắng post sớm) mới là phần giữa truyện nên chắc chắn còn nhiều phần hồi hộp, gay cấn

Mong các bạn vào ủng hộ topic của mình!
 
- Tô Cơ, cậu lợi hại thật!
Ma Thu Thu nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
- Ha ha, Thu Thu, lẽ nào Hựu Tuệ không nói cho cậu biết sao? – Tôi chớp mắt nhìn Ma Thu Thu, - Bạch Tô Cơ là chuyên gia tình yêu đấy
- Chuyên gia tình yêu?
Ma Thu Thu kinh ngạc nhìn tôi như thể vừa nghe thấy một từ nước ngoài, hoàn toàn không thể hiểu nổi, chau mày suy nghĩ!
- Ha ha ha, chuyên gia tình yêu có nghĩa là dạy cho các cô gái biết cách làm thế nào để có đủ tự tin để đánh bại đám đàn ông thối tha.

Chính vào lúc tôi đang đắc ý thì bỗng dưng phía trước có một cơn gió nóng thổi tới! Ngay sau đó hình như vang tới những tiếng xôn xao như sóng thủy triều.
Tiếng huyên náo từ đằng xa vọng lại trong phút chốc đã che lấp tiếng tán dương kinh ngạc của đám con trai, khiến những tiếng nói đó như lọt vào hố sâu không đáy.
Tôi bực bội quay đầu lại, thấy có cả đám nữ sinh nhưu thủy triều trào lên , người đi trước, kẻ đi sau lao về phía tôi! Bọn họ đều giơ cao hai tay, ngẩng cao đầu, trông như con vịt đang chờ được cho mồi.
Chỉ trong giây lát, những “kẻ sùng bái” tôi dường như không còn sức lực gì nữa, bị đám con gái đẩy dạt sang một bên.
Ngay sau đó, đám con gái nhanh chóng xếp thành hai hàng chỉnh tề như duyệt binh.

Sau đó, mỗi người đều lấy ra một lá cờ nhỏ màu đỏ từ trong túi, căng lên thàng một tấm băng rôn chữ lớn màu vàng chói mắt:
Nhiệt liệt chào mừng điện hạ An Vũ Phong vô địch vũ trụ
An Vũ Phong?
Cái tên này thật quen mắt, nhưng tôi không thể nhớ ra là mình đã nhìn thấy nó ở đâu.
Nhưng ngọn lửa giận dữ trong lòng tôi lại bốc lên….
Gã An Vũ Phong này không biết có mấy cái đầu mà dám khiến cho quá nửa nữ sinh trường Tinh Hoa ra đón gã?
Điều khiến tôi đau lòng hơn là đám nữ sinh này cũng thật chẳng ra làm sao! Không phân biệt được địch ta đã cổ vũ chí khí cho quân địch, tự hạ thấp uy phong của mình!
- Giờ An thiếu gia vẫn chưa tới, chúng ta tranh thủ tập trước một lượt!
Một cô gái lấy một cái loa, lớn tiếng ra lệnh.
- Các bạn các bạn! Một, hai, ba, chuẩn bị… Bắt đầu!
Tiếng nói rõ ràng và có hiệu lực ngay lập tức vang lên khắp không gian của ngôi trường Đại học Tinh Hoa.
Hai hàng nữa sinh đều đồng loạt giơ lá cờ hồng trong tay mình lên, rồi giống như cây lúa bị gió thổi, người khẽ lắc lư rồi bắt đầu nhảy tại chỗ!
- Tùng tùng tùng…Vũ Phong Vũ Phong. Đế vương chi phong.
- Tùng tùng tùng…Vũ Phong Vũ Phong. Ai dám tranh cùng!
Cuối cùng một tiếng hét chói tai vang lên:
Thiên hạ vô địch An Vũ Phong, điên đảo say mê bao nhiêu người! A a a…A a a… An thiếu gia tới rồi!
Đám chim sẻ đang nghỉ ngơi trên ấy cái cây bên đường bị đám nữ sinh này làm cho hoảng sợ, vụt bay tán loạn.
Trong giây lát khi đàn chim hoảng sợ bay đi, tầm mắt trước mặt tôi cũng trở nên rõ ràng hơn trước rất nhiều. Ở giữa con đường rộng lớn, một bong người to lớn nho nhã bước đi…
Mái tóc đen dài khẽ bay trong gió, cặp môi mỏng ngạo mạn hơi nhếch lên, nước da trắng hồng khiến con gái cũng phải ghen tị…Còn nữa! Cả ánh mắt quyến rũ mà cho dù có hóa thành tro tôi cũng nhận ra!
- Á…
Hắn, hắn, hắn chính là An Vũ Phong!
Hehehe, còn nhiều phần hồi hộp lắm ;)) Đón xem đón xem!
 
Chương I (tiếp): OAN GIA NGÕ HẸP
Đúng là oan gia ngõ hẹp, gã đàn ông trên máy bay cùng tới Tinh Hoa!

Lẽ nào trò “Càn khôn đại na di” của tôi đã bị hắn phát hiện rồi sao? Ôi, nếu thế thì tệ quá!
Mặt tôi tối lại, vội quơ lấy vali, nói với Ma Thu Thu:
- Thu Thu, đi lâu quá, tớ đói bụng lắm rồi…Chúng ta đi mau thôi.
- Này! Người đằng trước kia…Đừng lại cho tôi!
- Ấy..Tô Cơ – Ma Thu Thu ngạc nhiên quay đầu lại – Hình như có người đi về hướng này. Anh ta quen câu à?
- Mặc kệ hằn, tớ vừa tới Tinh Hoa, làm gì quen ai. Chúng ta đi mau thôi.
Ai mà ngờ là lời tôi nói còn chưa dứt đã thấy An Vũ Phong nhanh như ngọn hỏa tiễn, đứng chắn trước mặt tôi.
Hắn không nói câu nào, nắm chặt cổ tay tôi, đồng thời tay kia bỗng dưng dùng sức mở ra, giữ chặt cái vòng trên tay trái tôi.
Hu hu hu!
Anh chàng đẹp trai dịu dàng trên máy bay…Cũng tại anh mà tôi thê thảm thế này! Chỉ vì câu nói của anh mà tôi đeo cái vòng tang vật này lên, lần này thì hay rồi, báo ứng rồi.
Wa, cổ tay tôi đau quá!
Gã đàn ông này không biết thế nào là thương hoa tiếc ngọc sao? Sao lại nắm tay tôi chặt thế!

- Hi hi,,,anh,,,anh chàng đẹp trai này, chúng ta hình như không quen biết gì nhau, giữa chốn đông người như thế này anh không cần dùng cách trực tiếp như thế này để tiếp cận tôi, như vậy hìn như không hay lắm.
Mặc dù như vậy, tôi vẫn giữ nụ cười “vạn người mê” của mình, ngẩng đầu lên, cố ý tỏ vẻ kinh ngạc.
- Ồ? Lẽ nào cô vẫn thích chơi trò bịt mắt bắt dê với người khác sao?
An Vũ Phong làm như không có chuyện gì, chép chép miệng, thu lại nét mặt độc ác của mình, hai con mắt lim dim, mặc dù miệng vẫn cười nhưng lại phát ra một thông tin vô cùng nguy hiểm.
- Đây, đây là thái độ của một người đàn ông ga lăng đối với một cô gái yếu đuối sao?
Mặt tôi hơi tái đi nhưng vẫn khẽ lắc đầu như kiểu một cô gái vô cùng yếu ớt, cả người tôi không ngừng lùi về phía sau, hai tay âm thầm giằng co với gã.
- Ha ha ha, tôi chưa bao giờ nghe nói rằng kẻ trộm lại được gọi là “cô gái yếu đuối”
Nụ cười của An Vũ Phong ngày càng tươi nhưng lực trong tay hắn ngày càng mạnh.
Đáng ghét! Cơn đau trên cổ tay không ngừng kích thích vào bộ óc vốn vận hàng rất nhanh của tôi, gã giàu sổi này mà dám thô lỗ như vậy với người xinh đẹp ai gặp cũng yêu như tôi sao?
Tôi không hề chịu thua kém, vừa ra sức uốn lưỡi ba tấc, vừa nghiến chặt răng, cố gắng rút tay ra, cùng hắn tranh hơn thua.
Hai người kẻ tiến người lùi, đúng là một màn chiến đầu điên cuồng trước mặt mọi người.
Soạt…
Trong phút chốc, cả thế giới dường như bị bao bọc bởi một tấm lưới khổng lồ, thời gian dường như ngừng lại.
Những tiếng huyên náo vừa rồi biến mất không để lại dấu vết!
Đám con gái ngẩn người nhìn chúng tôi, quên cả việc vẫy lá cờ hồng trong tay.
- Thật là vinh hạnh! Anh vì tôi mà sẵn sàng từ bỏ hình ảnh của một người đàn ông trước mặt mọi người. Ha ha ha, rất nhiều người đang nhìn đấy nhé!
Tôi giả vờ mỉm cười nhắc nhở hắn, ra sức rút tay về!
- Vì cô thì việc gì cũng đáng.
An Vũ Phong hinh như còn bình tĩnh hơn cả vừa rồi, vừa quay người đi, bộ ngực vạm vỡ của hắn đã chắn hết cả người tôi.
- Có phải đầu anh bị người ta đánh hỏng không? Dám ăn cướp ngay chỗ đông người. – Tôi hạ thấp giọng, hằn học lườm An Vũ Phong.
- Chỉ là vật về chủ cũ mà thôi. Để cái vòng tay lại cho tôi – An Vũ Phong mỉm cười cúi sát vào mặt tôi – Nếu không tôi sẽ không khách khí với cô nữa đâu.
Cái gã này thật là đáng ghẻt.
Chẳng phải chỉ là một chiếc vòng tay thôi sao?
Thực ra lúc đầu tôi cũng định trả cho anh! Nhưng bây giờ, hừ, đừng có trách tôi không khách khí.
Nghĩ tới đây, hai mắt tôi mở to giận dữ, hít một hơi thật sâu:
- Có lưu manh…
Đúng vào lúc tôi định tung ra tuyệt chiêu cuối cùng là một cô gái gặp phải một gã lưu manh hòng mong nhận được sự giúp đỡ của mọi người thì bỗng dưng, hình như An Vũ Phong đã kịp nhận ra suy nghĩ của tôi, nheo mắt lại.
Ngay sau đó, cổ tay tôi bỗng lỏng ra…
Nhưng…á…
Do vừa rồi dùng quá nhiều sức nên tôi bỗng mất thăng bằng, chỉ cảm thấy những cái cây bên cạnh mình hình như không ngừng nghiêng ngả, mặc dù tôi bất chất hình tượng của một “thục nữ”, thực hiện một loạt các động tác kì quái để giữ thăng bằng, nhưng cũng vẫn không thể nào xoay chuyển được số phận ác nghiệt đang giáng xuống đầu mình.
- Á…
Xong…rồi…
Bạch Tô Cơ tôi, dưới con mắt chứng kiến của bao nhiêu người…
Ngã xuống…
Bằng tư thế khó coi nhất.
Mặc váy, nằm bò trên sân trường Đại học Tinh Hoa, nơi có biết bao người qua lại.
Tưởng tượng tới tư thế khó coi của mình khi đó, tóc tôi đã dựng ngược hết cả lên.
Vào giây phút đó, sân trường Tinh Hoa bị bao trùm bởi một sự yên tĩnh trước nay chưa từng có.
Tất cả mọi người hình như đều giật mình trước tình cảnh này, há hốc miệng, nhìn chằm chằm vào tôi bằng ánh mắt hiếu kỳ xen lẫn thương hại.
Nửa giây sao, không khí yên tĩnh bị phá vỡ bởi những âm thanh chói tai! Đó là tiếng lao xao của đám nữ sinh vang vọng khắp sân trường.
- Thiếu gia Phong, thiếu gia Phong! Tại sao cô gái này cứ bám lấy anh không tha vậy?
- Thiếu gia Phong, anh có quen cô ta không?
- Ha ha ha, thực ra cô ta chỉ là một fan quá si tình thôi, đuổi theo tôi từ Chanel đến tận Tinh Hoa, ngay cả tôi cũng thấy khâm phục dũng khí của cô ta, vì không muốn cô ta đau lòng quá nên vừa rồi tôi có hỏi thăm cô ấy một vài câu. Không ngờ, ôi, cô ta kích động quá.
Fan? Si tình?
Khốn nạn! Lúc trước ở trên máy bay thì nói mũi của tôi bị vẹo xương, bây giờ lại nói tôi đuổi theo hắn ta. Cái gã này quả là vô liêm sỉ.
Có điểu…Với tình cảnh của tôi hiện nay không thể đấu lại hắn.
Xoẹt…
Có phải là chớp không? Chắc lát nữa sẽ có sấm,,,
Có vẻ như thể…tôi sẽ được giải thoát chăng…
Ai mà biết được chính xác lúc tôi đang ủ rũ nằm bò trên đất bực bội vì không thể bốc hơi được khỏi tầm mặt mọi người thì trước mặt tôi bỗng xuất hiện một khuôn mặt tươi tắn.
An Vũ Phong khom lưng xuống, khoái chí nhìn tôi, hai vai không ngừng lắc lư!
Tôi thu hết sức, đang định ngồi dậy bóp cổ hắn nhưng bỗng dưng cằm bị người ta dùng sức hất lên.
- Thấy cô khổ sở như vậy, thôi thì đồ của tôi cứ để tạm cho cô giữ! Có điểu cô nên nhớ, cô không thoát đươc đâu.
Nói xong hắn rút tay về, đứng thẳng người lên, bước đi mà không them quay đầu lại lần nữa.
- Phịch
Cằm tôi không còn gì đỡ, đập mạnh xuống nền đất cứng, mắt tôi hoa lên, hai hàm răng suýt nữa thì va mạnh vào nhau.
Á á á…
An Vũ Phong đồ đáng chết!
Tôi phải giết anh!
 
Chương I (tiếp): CUỘC ĐỤNG ĐỘ

Trường Đại học Tinh Hoa buổi hoàng hôn vừa yên bình vừa đáng yêu, nhà hàng Top nổi tiếng đã bật đèn sáng trưng.

Không gian rộng lớn, cánh cửa sổ bằng thủy tinh trong suốt, tấm rèm cửa bằng lông thiên nga màu tím khiến cả phòng ăn chìm trong một không khí ẩm thực ngọt ngào và lãng mạn.

- Thưa các bạn học sinh. Chào mừng các bạn đã đến với Đại học Tinh Hoa! Tôi là chủ nhiệm của các bạn, các bạn có thể gọi tôi là Sir Chung. Hôm nay, chúng tôi tổ chức một bửa tiệc chào mừng rất thịnh soạn cho các bạn, hi vọng mỗi người trong các bạn đều có buổi tối thật vui vẻ.
Một người đàn ông trung niên đeo kính, khí chất nho nhã và hào hùng với màn mở đầu của mình.

Giọng nói vừa kết thúc…ting ting…tang tang…

Cả phòng ăn phút chốc vang lên những âm thanh lộn xộn, các học sinh đều đắm mình trong hương vị tuyệt hảo của các món ăn ngon, đương nhiên trong đó cũng bao gồm cả tôi!

Ngồi trước bàn ăn thịnh soạn, tôi hoàn toàn quên hết những gì mình đã nói với Tô Hựu Tuệ, giảm béo là sự nghiệp cả đời của phụ nữ.

Chính vào lúc tôi đang vô tư ăn uống rất ngon lành thì một giọng nói rất dễ chịu vang lên bên cạnh.

- Chào bạn.

Tôi quay đầu lại, một màu vàng hoàng kim quen thuộc đập vào mắt tôi.

Một chàng trai tuấn tú đang tười cười đứng sau lưng tôi, một tay cầm chiếc đĩa bạc, hơi cuói người, tư thế vô cùng nho nhã, đưa chiếc đĩa cho tôi, trên đó là một hai ly sâm banh sóng sánh sắc vàng tuyệt đẹp.

- A! Là bạn sao? – Nhìn vào đôi mặt màu xám nhạt trước mặt, tôi vui mừng, mắt sáng lên, - Bạn chính là người trên máy bay…
- Haha, không ngờ sau lần gặp gỡ tình cờ trên máy bay, không ngờ chúng ta lại có thể gặp lại trong ngôi trường Tinh Hoa xinh đẹp này, mình cảm thấy vo cùng minh hạnh!
Giọng nói vô cùng dễ chịu và dịu dàng của chàng trai khiến tôi như muốn bay lên, bất giác suy nghĩ lại trở về lúc đó.

Gã thiếu gia đó quá hống hách phải không? Thực ra bạn có thể ngủ hoặc ngắm cảnh.

Nếu không phải là chàng trai này thì có thể đó là chuyến bay tồi tệ nhất trong đời tôi.

Tôi nhìn anh, hơi ngẩn ngơ, nhưng bỗng dưng nghĩ lại cái gì đó, ngượng ngùng nói:
- Đúng rồi, cái che mắt của bạn, mình…
Cho tới lúc xuống máy bay rồi tôi mới nhớ ra mình chưa trả cái che mắt cho anh ta. Nhưng tôi vẫn cất giữ nó rất cẩn thận. Bởi vì đó là hồi ức duy nhất khiến tôi được an ủi trong chuyến bay tồi tệ đó.
Không ngờ tôi lại đươc gặp anh lần nữa trong nhà ăn này, quả thực bất ngờ!
- Ha ha, cái che mắt đó coi như là món quà đầu tiên mình tặng bạn đi.
Anh còn chưa chờ tôi nói hết đã dịu dàng cười nói:
- Mình còn chưa chính thức giới thiệu về bản thân. Mình tên là Kỷ Minh.
Nói xong anh hơi nâng ly rượu lên hướng về phía tôi.
Ánh mắt màu xám nhạt của Kỷ Minh sáng lên như mặt hồ dưới trăng, giọng nói anh như một dạ khúc trong mơ, tôi thấy người mình như tan ra, nở một nụ cười e ấp, ngón cái và ngón giữa nâng ly rượu lên, khẽ cụng nhẹ vào ly của Kỷ Minh, sau đó khẽ nhấp một ngụm.
Vị ngọt xen lẫn vị chát của sâm-panh tan ra trên đầu lưỡi, khiến trái tim tôi thêm rung động.
Tôi vui vẻ tự giới thiệu:
- Chào bạn, mình tên là Bạch Tô Cơ!
- Ha ha, “gà chay” đi với “gà gáy”. Hai người đúng là một đôi trời sinh!
An Vũ Phong?
Nghe thấy giọng nói như có nam châm đó, tôi chỉ cảm thấy một khoảng trống sau lưng mình dường như tối đi.
Lại là hắn.
Hắn hại tôi bẽ mặt trước mọi người không nói làm gì, bây giờ còn bỉ ổi tới mức nghe lén người khác nói chuyện. Bây giờ hắn còn mặt mũi đi tới đây sao?
Tôi nhìn nụ cười gian tà trên mặt hắn, khẽ hừ lạnh một tiếng, giả vờ như không nhìn thấy gì.
- An Vũ Phong, chào cậu.
Nhưng Kỷ Minh vẫn giữ được phong thái lịch lãm, nở một nụ cười:
- Nếu mọi người đều có duyên gặp nhau ở đây thì để tôi mời cậu một ly nhé.
Nói xong Kỷ Minh gật đầu chào An Vũ Phong rồi đưa ly sâm-panh cho hắn.
Trong phút chốc, hai anh chàng đẹp trai đứng nhìn nhau. Hai luồng ánh sáng từ mắt họ phát ra, tạo thành một cuộc chiến vô hình trong không trung, thu hút ảnh mắt hiếu kì của mọi người xung quanh, phòng ăn vốn dĩ ồn ào huyên náo , bỗng dưng đông cứng lại.
An Vũ Phong không hề động đậy, vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ. Anh ta không đưa tay ra đón ly rượu, chỉ hất cằm lên, uy phong nhìn vào Kỷ Minh, ngay cả tôi cũng có thể cảm thấy sức nặng to lớn trong đôi mắt đó. Nhưng Kỷ Minh không hè lui bước, vấn giữ nguyên tư thế “mời rượu”, ngay cả nụ cười trên khuôn mặt cũng không hề thay đổi.
Kỷ Minh, anh thật tuyệt!

Bỗng dưng, An Vũ Phong khẽ mỉm cười, nhận ly rượu trong tay Kỷ Minh, uống một hơi hết sạch.
Anh ta tiện tay đặt ly rượu lên bàn ăn, không thèm nhìn thêm lần nữa, cưới nói:
- Kỷ Minh! Cậu đúng là con người thú vị…
Hừ! Vô duyên! Lại bắt đầu ra dáng rồi!
Hắn tưởng hắn là ai, Thượng đế chăng?
- Kỷ Minh, kệ hắn ta! – Tôi lườm An Vũ Phong một cái, kéo tay Kỷ Minh, - Chúng ta đi thôi.
- Ha ha ha…Bạch Tô Cơ, cô bất lịch sự quá đấy! Lẽ nào Học viện Thời Trang Thiên Trạch dạy cô như thế sao? Mẹ cô, Hiệu trưởng Bạch Ngưng của trường trung học Minh Dương cũng dạy cô như vậy sao?
Không ngờ An Vũ Phong lại ung dung đút tay vào túi quần, mỉm cười nhìn tôi.
Nghe hắn nói, tôi khẽ giật mình.
Không ngờ chỉ sau hai lần gặp nhau ngắn ngủi mà gã này đã biết nhiều về tôi như thế.
- Ha ha ha, An Vũ Phong, không hổ danh là một trong ba đại thần của nước Chanel, độ nhanh nhạy khi điều tra đời tư người khác có lẽ còn lợi hại hơn cả chó săn.
Tôi chu môi, mỉm cười nhìn An Vũ Phong.
- Không phải tôi lợi hại, mà là Bạch Tô Cơ nổi tiếng quá, rất nhiều các nam sinh đều viết tên cô trong nhật kí, hàng ngày cầu nguyện…
An Vũ Phong cố tình không nói mấy từ cuối mà chỉ mỉm cười đểu cáng.
Đồ khua môi múa mép không biết xấu hổ… Mặc dù những lời hắn nói đều là sự thật, nhưng sao nghe hắn nói lại có cảm giác không tốt đẹp gì cho lắm.
- Xin lỗi, tôi không có thời gian đôi co với anh. Xin phép.
Nói xong, tôi cố bắt mình phải bình tĩnh, ngẩng cao đầu nhấc ly rượu lên, kéo Kỷ Minh bước đi.
- Ha ha ha…
Vừa đi được mấy bước, sau lên vang lên tràng cười đắc chí của An Vũ Phong.
Không biết vì sao, nghe thấy giọng cười đểu cáng đó, tôi bỗng có dự cảm không hay…

Hehe :D
 
http://www.facebook.com/video/video.php?v=107604742640494

Clip này cũng hay hay này :D


phần tiếp:

Chương II: Tay trống đẹp trai

Quả nhiên là “hàng cao cấp”!
Trên sân khấu, một chàng trai dong dỏng cao đang ôm cây đàn ghita trong suốt màu đỏ rực, mái tóc lộn xộn nhuộm đỏ dựng đứng lên, trên khuôn mặt anh tuấn và có vẻ ngang bướng là một nụ cười ngạo mạn!
Còn bên cạnh hắn là một người cao lớn đang cố cúi thấp đầu, khiến mọi người không thể nhận ra được sắc mặt của anh ta, chỉ để lộ ra cái cằm cương nghị, từ người anh ta toát lên cảm giác của một con người lạnh lùng, thần bí, và vũ khí của anh ta chính là một cây ghita bass.
Họ là ai?
Những chàng trai xuất sắc như vậy mà sao tôi không hề biết tới sự tồn tại của họ?
- Tùng tùng tùng…
Bỗng dưng, một hồi trống dồn dập vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Lúc này, hai anh chàng đẹp trai hơi né người qua… một dàn trống lấp lánh ánh bạc xuất hiện trước mắt mọi người.
Và người ngồi sau dàn trống…
Chính là An Vũ Phong!
Tôi cảm giác như cái cằm của mình đã rơi xuống đất, hóa ra tôi bị chính “địch thủ” của mình thu hút tới đây.
Ông trời ơi! Hãy cho một miếng đậu phụ tới đây đâm chết tôi đi!
- Tùng tùng tùng…
An Vũ Phong vẫn ung dung ngồi đó, mái tóc dài đen nhánh hơi buông xuống, khiến khuôn mặt đẹp trai của hắn thoắt ẩn thoắt hiện, chỉ có chiếc khuyên tai bằng kim cương là thi thoáng vẫn sáng lên dưới ánh nắng mặt trời.
Hắn chầm chậm gõ mấy nhịp lên cái trống, dường như đang trêu đùa gì đó, nhưng dần dần, những tiếng gõ ngày càng dồn dập và cuối cùng, không ai còn nhìn thấy sự chuyển động ở tay hắn nữa.
Sau một hồi trống dồn dập, An Vũ Phong đột nhiên dừng lại, cầm dùi trống nhìn hai người bạn chơi ghita và chơi bass.
Lúc này, cả sân vận động bao trùm trong một sự yên lặng chết chóc.
Ngay sau đó, một bản nhạc mạnh mẽ vang lên khắp sân, rót vào tai mọi người đang có mặt tại đó!
Dần dần, trong đám đông bắt đầu có người hét tên An Vũ Phong.
Mọi người giơ cao hai tay, nhảy múa, gào thét…
- Trời ơi, tớ chỉ mới gặp cảnh tượng này trong show diễn của một ngôi sao nổi tiếng!
Một cô gái ngẩn ngơ nói.
- Đây là tay trống đẹp trai nhất mà tớ từng gặp…
Những người khác cũng hùa theo.
- Thiếu gia An, chúng tôi yêu anh! Chúng tôi yêu anh!
Đám đông bắt đầu phát ra những tiếng hét chói tai, sau đó từng tràng vỗ tay như pháo nổ vọng khắp sân trường.

Tôi ngẩn ngơ đứng ở đó, để mặc cho đám người xung quanh không ngừng xô đẩy vào người mình, nhưng tôi đã hoàn toàn bị An Vũ Phong trên sân khấu thu hút rồi, hai anh chàng đẹp trai lúc nãy thật vô phúc đã trở thành quá khứ!
Hắn hăng say tới quên cả bản thân, chỉ tập trung toàn bộ tinh thần cho tiếng trống của mình, mỗi tiếng trống gõ xuống dường như đều có ma lực nào đó khiến người nghe không thể rời đi được.
Mái tóc đen nhánh cũng lắc lư theo mỗi điệu lắc mình của chủ nhân, tạo thành một đường vòng cung thật đẹp trong không trung! Hơn nữa lúc này, đôi mắt nghiêm túc của hắn giống như mặt nước hồ tĩnh lặng, khiến người ta không tự chủ được mà rơi vào đó, đôi môi hắn mím chặt hơi cong lên, càng trở nên gợi cảm.
Cho dù là con người hắn hay tiếng trống của hắn đều có sức cuốn hút vô cùng, đều thể hiện ra phong thái của một bậc đế vương.
Một khúc nhạc vừa kết thúc, tiếng vỗ tay vỡ òa trong sân!
Bỗng dưng, ngón tay An Vũ Phong cong lại thành một vòng tròn, toàn trường nhất thời im phăng phắc.
Cái gã đáng sợ này đã dễ dàng khống chế trái tim của mọi người.
Tôi thừa nhận, tôi cũng đã bị tiếng trống của hắn làm cho rung động.
An Vũ Phong đứng lên, giơ cao dùi trống, ngạo mạn hất cao cằm, liếc mắt nhìn từng người đứng dưới sân khấu, đám nữ sinh đều đua nhau mở to mắt, ngừng thở chờ đợi.
Chết rồi, nếu bị hắn phát hiện rằng tôi cũng là một trong số các fan cuồng của hắn, thế thì còn mặt mũi nào gặp ai!
Người tôi cứng đơ, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Đúng vào lúc tôi đang do dự xem có nên quay người đi hay không thì bỗng dưng một cô gái bên cạnh tôi run rẩy hét lên và lướt qua người tôi.
Tôi ngẩn ngơ quay người lại, thấy cô ta đã vui mừng như điên đứng trước mặt An Vũ Phong, mặt đỏ bừng, lắp bắp:
- Xin hỏi… có phải chọn tôi không?
An Vũ Phong nở nụ cười khiến cô ta gần như ngất đi, bỗng dưng nghiêng đầu, đôi mắt như cười như không nhìn thẳng về phía tôi, ngay sau đó, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên và cuối cùng là nheo nheo đôi mắt đa tình.
Hắn vẫn nhìn chằm chằm vào tôi, nhưng miệng lại nói:
- Đương nhiên, vừa rồi tôi thấy bạn lắng nghe tôi chơi nhạc rất say mê.
Trái tim tôi phút chốc như rơi ra ngoài, mặt rát bỏng như vừa bị ai đó cho một cái tát.
Tôi cắn môi, cúi thấp đầu…
Đáng chết, cái kiểu si mê vừa rồi của mình đã bị hắn nhìn thấy hết rồi! Hu hu, tôi không muốn sống nữa.
- Đúng là tôi rất thích.
Hai mắt cô gái đã biến thành bông hoa đào, hai tay ôm mặt xấu hổ.
An Vũ Phong thu ánh mắt của mình lại, khẽ vẫy tay, trên mặt không hề có chút biểu cảm nào, chỉ vào một tập đơn đăng ký đặt dưới đất:
- Vậy thì mời bạn tham gia vào câu lạc bộ của tôi.
- A a a… Chúng tôi cũng muốn.
Cả hội trường thoáng chốc mất đi sự trật tự vốn có, một đám nữ sinh lao lên sân khấu.
Tôi vội vã nhân cơ hội đó để bỏ đi, tôi không nên ở lại đó cho dù chỉ là một giây nào nữa! Nếu cứ như vậy, chỉ sợ hắn sẽ nghe thấy tiếng tim tôi đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Ánh mắt của gã đó thực sự có thể giết chết người.

Tôi tả tơi trở về với “trận địa” của mình, cảnh tượng nhiệt náo khi nãy đã không còn tồn tại nữa, một xấp giấy đăng ký dày cộp bị gió thổi bay xuống đất, Ma Thu Thu đang vội vã đi nhặt.
Tôi hít một hơi thật sâu, không biết là vì vẫn chưa lấy lại được tinh thần, hay vì thất vọng với sự “thất bại” của mình mà cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Chính vào lúc này, đột nhiên một bàn tay trắng dài chìa ra trước mặt tôi:
- Tôi có thể đăng ký không?
Giọng nói dễ chịu này giống như ánh sáng xua tan màn đêm trong tôi.
A! Tuyệt quá!
Tôi vui mừng ngẩng đầu lên, ngay sau đó đụng phải đôi mắt màu xám nhạt như đang cười nhìn tôi chăm chú.
Chủ nhân của đôi mắt đó có một mái tóc ngắn màu vàng kim, sống mũi cao thẳng kết hợp với đôi môi hồng tự nhiên, giọng nói nhẹ nhàng dễ chịu khiến trái tim tôi khẽ đập loạn nhịp!
Tôi hơi hoảng hốt nhìn người đứng trước mặt, một lúc lâu sau vẫn há hốc miệng, lắp bắp mãi mới thành câu.
- Kỷ Minh? Sao lại là bạn?
- Bạch Tô Cơ, cho mình một tờ đăng ký được không? Mình muốn tham gia vào Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch.
Kỷ Minh không hề quan tâm tới sự kinh ngạc của tôi, đôi môi màu hồng khẽ mỉm cười, trong đôi mắt màu xám nhạt phát ra tia sáng đẹp mê người, tiếng nói của anh thơm như hoa lan, đôi môi của anh như bông hoa đào mới nở, đem lại cho tôi thông điệp của mùa xuân.
- A… được chứ!
Đầu óc tôi cuối cùng cũng khôi phục lại trạng thái bình thường, cố gắng ổn định lại tâm trạng của mình, nở nụ cười vô địch của riêng Bạch Tô Cơ!
- Hoan nghênh bạn tham gia Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch! Bạn là thành viên nam đầu tiên của câu lạc bộ, xin chúc mừng!
Kỷ Minh cầm tờ giấy đăng ký, bước đi nho nhã về phía bàn, chăm chú điền các thông tin trong đó, giây phút đó, trong lòng tôi lại nhen lên một tia hy vọng.

Tang tang tang…
10 phút trôi qua, Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch của tôi đã lấy lại khí thế.
Ma Thu Thu cũng quên cả xấu hổ, chỉ cần nhìn thấy có người nào đi qua là chạy lên lôi họ lại, sau đó không hề do dự, bắt đầu tuyên truyền về Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch.
- … Các bạn, nếu các bạn tham gia vào Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch của chúng tôi, bạn sẽ được bạn Bạch Tô Cơ đích thân hướng dẫn, dạy bạn cách trang điểm khi hẹn hò, dạy bạn làm thế nào để giao tiếp với người bạn trai mà mình thích…
- Sẽ giúp các bạn chỉ trong một thời gian ngắn trở nên tự tin hơn, chủ yếu là bồi dưỡng khí chất và hình ảnh của các bạn…
Ha ha ha!
Thu Thu! Cậu lợi hại thật, mới có một lúc mà cậu đã học thuộc lòng phương châm hoạt động của câu lạc bộ rồi.
Lời giới thiệu nhiệt tình, thêm vào đó là màn trang điểm thần tốc của tôi, quả nhiên là có tác dụng.
Không lâu sau cũng có vài học sinh nữ tới đăng ký tham gia vào câu lạc bộ của chúng tôi.
Nhưng không được bao lâu, phiền phức lại tới!
- Xin hỏi Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch dạy mọi người kỹ năng yêu như thế nào?
- Có giáo trình gì có liên quan không?
- Yêu nhau chắc chắn không phải chỉ có một người và không khí đấy chứ?
Một đám nữ sinh bao vây Ma Thu Thu, trong mỗi cái đầu lại có một câu hỏi to đùng, ra sức truy hỏi cô.
Nhìn thấy cảnh này, tôi vội vã chạy ra, nhìn mọi người mỉm cười, nụ cười đẹp như cầu vồng.
- Mọi người không cần phải lo lắng, tham gia Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch, tôi sẽ tiến hành luyện tập cho mọi người. Mỗi một bạn nữ đều được tiến hành các bài luyện tập có liên quan với một bạn nam để khắc phục vấn đề nhút nhát và tính cách hướng nội.
- Wa? Diễn tập tình yêu?
- Nhưng nếu không đủ các bạn nam thì làm thế nào?
- Nếu bạn nam đó rất xấu thì tôi cũng không cần! Tôi chỉ tập với người đẹp trai thôi.

Đầu tôi quay như chong chóng, những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu bắt đầu nhỏ xuống hai bên thái dương. Tôi bất lực thở dài!
- Nếu đối tượng luyện tập là tôi, các bạn có ý kiến gì không?
Một giọng nói kiên quyết và rõ ràng vang lên như một hòn đá nặng, cắt ngang lời bàn tán của đám con gái.
Giây phút đó, tất cả mọi người đều như đã hóa thạch, ngẩn ngơ đứng nhìn, ánh mắt như một ngọn lửa nhìn chằm chằm vào sau lưng tôi!
- Chào mọi người, tôi tên là Kỷ Minh, tôi đã tham gia vào Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch thì tôi cũng xin góp một phần sức mạnh của mình cho câu lạc bộ này. Bây giờ nếu đăng ký, các bạn được ưu tiên chọn tôi là partner cho các bạn.
- Kỷ Minh!
Tôi kinh ngạc quay đầu lại, chỉ nhìn thấy nụ cười dịu dàng của Kỷ Minh, nụ cười của anh còn rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời.
- A a a… Đẹp trai quá! Đẹp trai quá đi mất!
- Tôi muốn tham gia vào Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch! Tôi muốn trở thành người đầu tiên được luyện tập với Kỷ Minh!
- Bạch Tô Cơ, cho tớ một tờ đăng ký!

Sau ba giây bị Kỷ Minh làm cho hóa thạch, đám con gái bỗng như một đàn vịt tranh nhau con giun bé xíu, lao về phía tôi như dòng thác!
- Đừng có chen! Mọi người đừng chen lấn!
- Kỷ Minh! Anh chờ đấy, chắc chắn em sẽ trở thành partner đầu tiên của anh!
- Kỷ Minh! Em tới rồi…ô… i…
Binh!
Không hiểu sao, tôi bỗng dưng trở thành trung tâm của một cái vòng tròn, bị vô số bàn tay kéo, đẩy, muốn dừng lại nhưng không thể nào khống chế được đám con gái đang kích động kia.
Một đám đông hỗn độn đang giằng co tôi.
Còn xấp giấy đăng ký trong tay tôi chỉ trong nháy mắt đã không còn tờ nào!
 
[b/]Chương II (tiếp): Lớp học kì quái[/b]

Giáo trình tình yêu đầu tiên của Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch
Địa điểm: Phòng âm nhạc Đại học Tinh Hoa
Học viên: Các bạn nữ.
Người mẫu đặc biệt: Kỷ Minh.
Giáo viên hướng dẫn: Bạch Tô Cơ.


“Phòng học tình yêu Tiểu Bạch” Lesson One – Tự mình phát hiện
Cho dù là hy vọng có nhiều bạn hơn, hay hy vọng nhận được sự chú ý của chàng trai mà mình thích, trước tiên bạn phải biết tự phát hiện ưu điểm của bản thân và phát triển ưu điểm này, dũng cảm thể hiện chúng cho người mà bạn thầm thương trộm nhớ.
Hãy quên đi mọi khuyết điểm khiến bạn thấy sợ hãi, muốn người khác thích bạn, trước tiên bạn phải thích chính bản thân mình!

- Nếu mây biết rằng, những đêm nhung nhớ kéo dài vô tận, thở thêm một giây, nhớ thêm một giây, trái tim lại thêm một giây cháy bỏng…
Bây giờ đang là giờ tan học nhưng trong phòng âm nhạc vẫn vang lên bài tình ca mà mọi người đều khá quen thuộc.
Một cô gái to béo dùng những ngón tay béo trắng của mình che đôi má đỏ hồng, xấu hổ hướng về phía cửa sổ:
- Tớ… Tớ tên là Hồ Bách Linh, sở trường duy nhất của tớ là ca hát, nhưng từ trước tới nay chưa có ai chịu nghe tớ hát. Kỷ Minh, bạn biết không? Chuyện mà tớ muốn làm nhất lúc này là đứng trước mặt bạn và hát cho bạn nghe.
Nhìn vào cảnh này, trên đầu tôi bốc lên ba cột khói!
Hừ… Không ngờ Kỷ Minh lại có sức chịu đựng như vậy.
“Ưu điểm” mà Hồ Bách Linh nhận ra quả thật là đáng sợ, ngay cả chủ tịch câu lạc bộ như tôi cũng không thể nào chịu nổi!
Khi đó, cái bóng bên cửa sổ vẫn đứng với tư thế vô cùng nho nhã, ánh mặt trời màu vàng hòa với máu tóc ngắn màu vàng khiến ánh sáng quanh đó càng thêm rực rỡ!
- Bách Linh, cảm ơn màn trình diễn của bạn. Tiếng hát của bạn thực sự khiến trái tim tôi rung động.
Kỷ Minh khẽ quay người, hai mắt hơi nhướng lên, trong ánh mắt màu xám nhạt che giấu một nụ cười khiến người khác có thể ngừng thở.
Tay trái anh khẽ đặt hờ trước ngực, tai phải hơi mở ra về phía trước, làm động tác như đang cảm ơn người đối diện.
Hồ Bách Linh dường như không dám tin vào việc xảy ra trước mắt mình, hấp tấp chạy về phía Kỷ Minh, ai ngờ rằng chân trái của cô ta không cẩn thận, vấp vào một hòn đá…
Cả thân hình to lớn bỗng đổ ụp xuống…
A a a…
Tất cả mọi người có mặt ở đó đều nhắm chặt mắt lại.
Nhưng mấy giây đã trôi qua, tiếng động nặng nề vẫn không vang lên.
Nhìn qua kẽ hở của ngón tay, tôi kinh ngạc phát hiện ra, Kỷ Minh đã chạy vội về phía trước, quỳ một chân xuống, đỡ lấy Hồ Bách Linh.
Thoáng chốc, hai con mắt của Bách Linh đảo qua đảo lại, đôi mắt vốn dĩ có màu đen giờ đã chuyển sang màu đỏ.
Và sau lưng cô ta dường như cũng xuất hiện một bầu trời ngập trong sắc đỏ của hoa đào, ngay cả không khí cũng trở nên ấm áp hơn, tràn đầy mật ngọt.
Mọi người xung quanh đó mở to mắt, ngay cả chớp mắt cũng không dám.
Thình thịch…
Không khí im lặng tuyệt đối, chỉ nghe thấy tiếng tim mọi người đang đập dồn dập.
Rất tuyệt! Rất hay!
Màn tỏ tình của Hồ Bách Linh rất tuyệt, và biểu hiện xuất sắc của Kỷ Minh cũng khiến mọi người càng thấy không hối hận khi tham gia vào câu lạc bộ này.
Chỉ có điều… cái giá mà Kỷ Minh phải trả cho Câu lạc bộ Tình yêu Tiểu Bạch quá lớn.
Chủ tịch câu lạc bộ quyết định sẽ ghi nhớ công ơn này của anh.
Anh phải đứng vững nhé!
Giáo viên hướng dẫn bài học lần này – tôi, hai tay khoanh trước ngực, hài lòng gật đầu!

“Phòng học Tình yêu Tiểu Bạch” Lesson Two – Phản ứng sau khi
bị từ chối
Nếu có người từ chối bạn, bạn đừng bao giờ tỏ ra sụp đổ hay khóc lóc đau đớn hoặc làm những hành vi khiến người kia càng thấy sợ hãi bạn!
Hãy cứ mỉm cười và quay người bước đi, hoặc bạn có thể lịch sự và tự nhiên đưa ra yêu cầu… làm bạn bình thường.

- Bạn Kỷ Minh, bạn có sẵn sàng chấp nhận lời tỏ tình của tôi không?
A a a! Tôi thực sự không chịu đựng nổi nữa.
Lại là Hồ Bách Linh.
Giọng nói của cô ta run rẩy như thể một cái ly thủy tinh đang phải nhảy múa trên đầu kim, chỉ cần không cẩn thận sẽ vỡ tan tành.
- Rất xin lỗi, bạn Bách Linh, tôi nghĩ rằng chúng ta không hợp nhau, nhưng tôi sẵn sàng trở thành một người bạn tốt của bạn.
Kỷ Minh kiên định lắc đầu, chầm chậm nói bằng âm thanh khiến người ta khó có thể kháng cự.
Wa!
Mọi người rơi vào yên lặng, chỉ nghe thấy tiếng trái tim của Bách Linh rơi bụp xuống nền nhà! Những giọt nước mắt trong vắt không ngừng lăn ra, tôi chỉ sợ nơi này sắp thành sông tới nơi.
Đúng vào lúc vô cùng nguy cấp này, tôi ra hiệu bằng mắt cho Ma Thu Thu, Ma Thu Thu hiểu ý gật đầu, không hề do dự bước nhanh về phía trước, khẽ nói nhỏ vào tai Bách Linh mấy câu.
Nhận được sự nhắc nhở, Hồ Bách Linh lập tức lấy lại tinh thần, cố gắng điều chỉnh hô hấp của mình.
- Hu hu… hu… bạn Kỷ Minh… Tôi nghĩ tôi đã hiểu ý của bạn rồi! Chúng ta… vẫn là bạn tốt chứ?
- Ừ, tất nhiên.
Trên khuôn mặt Kỷ Minh vẫn là nụ cười điềm đạm.
- Vậy thì… Nếu chúng ta là bạn tốt, bạn có thể dành cho tôi một cái ôm của tình bạn không? – Ai mà ngờ Hồ Bách Linh lại đưa ra yêu cầu này.
Cái gì?!
Hồ Bách Linh quả là hiểu thật “sâu sắc” về tinh túy của bài học thứ hai!
Hình như tôi đâu có dạy cô ta về “cái ôm cuối cùng”?
Cô gái này đúng là…
Tôi không nhịn được, trợn mắt lên, tiếp tục quan sát sự thay đổi tiếp theo, còn Ma Thu Thu cũng căng thẳng, lấy tay che miệng.
Đúng vào lúc này, còn chưa chờ sự cho phép của Kỷ Minh, Hồ Bách Linh đã lắc lư thân hình béo ục ịch của mình chạy về phía anh.
Tôi chỉ nhìn thấy Hồ Bách Linh như “sói đói vồ mồi”, khi cô ta còn cách Kỷ Minh vài milimét, tôi không nhịn nổi nữa, đám con gái này thật là quá quắt.
Chính vì tính cách hiền lành tốt bụng của Kỷ Minh mới khiến họ không ngừng đưa ra các yêu cầu vô lý.
Là bạn bè, tôi không thể bàng quan đứng ngoài được.
Nghĩ tôi đây, tôi bỗng lao lên, Hồ Bách Linh bất ngờ bị ngăn lại, cả người lập tức như một trái đạn, bay ra ngoài!
- Tại sao… Tại sao ngay cả yêu cầu của tôi cũng không được…
Hồ Bách Linh đầu tóc rũ rượi nằm bò trên sàn nhà, đầu đập vào bàn, hai tay mệt mỏi đưa lên chải lại tóc, đau lòng khóc.
Các thành viên khác lúc đó đều chĩa mũi dùi về phía tôi:
- Chủ tịch, cậu làm gì vậy. Rõ ràng cậu bảo chúng tớ luyện tập mà!
- Không phải là cậu đau lòng cho bạn Kỷ Minh đấy chứ?
- Chủ tịch, Hồ Bách Linh vẫn khóc kìa, phải làm thế nào?
A a a… Cái đám này, tôi sắp vỡ tung đầu ra mất.
Còn Kỷ Minh lúc đó vẫn bình tĩnh quan sát bọn con gái xung quanh, đôi chân dài của anh bước từng bước dài, đi về phía Hồ Bách Linh.
Hồ Bách Linh ngẩn người ra, còn Kỷ Minh thì nhẹ nhàng cúi xuống, bình thản chìa tay ra trước mặt cô ta, nhẹ nhàng nói:
- Dựa vào tay tôi đứng lên đi.
Hồ Bách Linh giống như bị thôi miên, há hốc miệng ra dựa vào tay Kỷ Minh và đứng lên! Chỉ còn nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Kỷ Minh bay trong không trung.
- Bạn không được quên nội dung của bài học! Trước mặt chàng trai đã từ chối mình, nếu cứ đeo bám lấy người ta sẽ phá mất hình ảnh của con gái. Đó không phải là cách làm đúng đắn.
Kỷ Minh lại mỉm cười:
- Tôi dành cho bạn một cái ôm tình bạn thì có thể. Có điều, cần phải chờ chủ tịch Bạch Tô Cơ sắp xếp bài học lần sau đã.

- Ôi! Bài học lần sau! Tôi mong nó đến thật mau.
- Wa, đừng! Chủ tịch, cho tớ thành partner của Kỷ Minh đi!
- Hồ Bách Linh, tránh ra! Bài học của cậu hôm nay kết thúc rồi! Giờ tới lượt tớ! Bỏ ngay bàn tay lợn của cậu ra khỏi người Kỷ Minh.
Nhìn thấy Hồ Bách Linh chìm đắm trong men say của hạnh phúc, đám con gái xung quanh vốn đã bị ánh hào quang của Kỷ Minh hút hồn bắt đầu hét lên căm phẫn.
- Suỵt!
Đúng vào lúc đó, Kỷ Minh đang đứng giữa vòng vây của các bạn nữ quay người qua, đôi mắt sáng lên một nụ cười. Khóe miệng anh hơi nhếch lên giống như một cái kẹo ngọt có tác dụng an ủi thần kỳ, trong phút chốc, mọi tiếng hét đều đột nhiên im bặt.
- Đừng vội, chúng ta tiến hành lần lượt, cứ từ từ. Ai cũng có cơ hội mà…


- Tô Cơ, Kỷ Minh… Cậu ấy lợi hại quá!
Ma Thu Thu từ nãy đến giờ vẫn đứng im một góc, lúc này cũng bị đám con gái kia làm cho ảnh hưởng, sắc mặt hơi ửng hồng. Cô đưa tay lên sờ vào cái trán đang nóng bừng bừng của mình, nói nhỏ với tôi.
- Đúng… đúng thế… - Nhìn vào những gì đang xảy ra trước mắt, tôi ngơ ngác gật đầu.
Khó khăn lắm mới ổn định lại được trật tự, tới giờ giải lao, Kỷ Minh đứng dựa vào vách tường, hít nhẹ một hơi.
Nhìn vẻ mệt mỏi trên mặt anh, trong lòng tôi rất áy náy, bèn đi về phía đó, dịu dàng nói:
- Kỷ Minh, vừa nãy cảm ơn bạn rất nhiều! Để thể hiện sự biết ơn của mình, lát nữa mời bạn đi ăn cái gì đó nhé?
- Cảm ơn mình… Ăn gì cũng được sao? – Kỷ Minh nhìn tôi, nụ cười dịu dàng lại nở trên khóe môi anh.
- Chỉ cần bạn không khiến mình phá sản là được…
Tôi bật cười.
- Ừm… Vậy nên ăn bào ngư hay ăn vi cá đây? – Kỷ Minh làm ra vẻ đang suy nghĩ rất lung, nói nhỏ. Mặt tôi thoáng biến thành màu đen.
- Đùa bạn thôi, Coca là được rồi.
Kỷ Minh nhìn bộ dạng của tôi, không nhịn được bật cười lớn.
- Coca? Thực sự là chỉ cần Coca thôi sao?
Lần này thì tới lượt tôi không dám tin vào tai mình nữa.
- Nếu muốn cảm ơn mình thì chỉ cần thành ý là được rồi… Bởi vậy phiền chủ tịch đích thân chạy đi mua Coca cho mình.
Kỷ Minh giơ tay lên cốc nhẹ vào đầu tôi.
- Không vấn đề gì.

Đúng vào lúc tôi cầm hai chai Coca quay về thì trong phòng âm nhạc vang lên tràng cười rộn rã.
- Lợi hại quá! Cậu nói chuyện không còn bị lắp nữa rồi.
- Tớ còn thích ăn kem, có thể cùng ăn kem với cậu không?
Tôi lắng nghe kỹ hơn, tiếng cười vọng vào tai tôi càng rõ hơn, không chỉ có một người mà hình như là rất nhiều người cùng cười.
Tiếng con gái ngượng ngùng xấu hổ, tiếng con trai tán dương khâm phục như một làn gió từ khắp nơi thổi vào tai tôi.
Tới gần hơn, nghi hoặc trong lòng tôi càng nở rộng ra như quả bóng bay, càng ngày càng căng, càng ngày càng nhiều, càng ngày càng phức tạp.
Câu lạc bộ Nhịp đập Trái tim của An Vũ Phong.
Không sai, chính là hắn.
Trong phút chốc, tôi cảm thấy như có hàng ngày con kiến đang bò lên trái tim mình, vô cùng ngứa ngáy khó chịu!
Hừ! Không biết bọn họ đang tập cái gì mà cười nói vui vẻ như vậy.
Ừm…
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Như vậy, tôi phải vào xem thế nào mới được…
Nghĩ tới đây, tôi rón rén quay người lại, lặng lẽ mở cánh cửa phòng âm nhạc, cẩn thận núp ngoài cửa và nhìn vào bên trong.
Ai mà ngờ vừa mới nhìn vào, tôi lập tức há hốc mồm, không nói được lời nào.
 
Back
Bên trên