Ước mơ của mẹ

Chu Anh Duy
(boytotbung)

Điều hành viên
Tôi là giáo viên dạy nhạc bậc tiểu học. Suốt 30 năm trong nghề, ngoài giờ lên lớp ở trường tôi thường nhận dạy piano tại gia cho các em theo yêu cầu của phụ huynh. Thú thực, không phải lúc nào công việc này cũng hứng thú, nhất là khi bạn gặp những “thần đồng” sinh ra từ cao vọng của cha mẹ chúng. Một năm nọ, có cậu bé tên Bobby tự tới nhà tôi xin học. Lúc đó, Bobby đã 11 tuổi. Tôi toan từ chối vì tuổi đó mới bắt đầu học đàn piano là đã muộn. Nhưng Bobby cứ nằn nì… Sau cùng, tôi xiêu lòng khi nghe chú bé nói rắng ước mơ cả đời của mẹ chú là con trai của mình trở thành một nghệ sĩ dương cầm. Bobby trở thành học trò của tôi.
Tuy nhiên, ngay từ buổi học đầu tiên tôi hiểu rằng mình đã vác một gánh nặng vào thân. Bobby rất chăm chỉ nhưng xem ra không có nhiều triển vọng trên con đường âm nhạc. Thụ cảm nhạc và tiết tấu của Bobby quá kém. Thế nhưng, sự chán nản của tôi được xoa dịu phần nào khi thấy chú bé nhẫn nại thực hiện mọi lời chỉ dẫn của tôi. Thỉnh thoảng, tôi không kìm nổi bực bội, buông lời cáu gắt, thậm chí cầm thước khẻ vào tay Bobby. Chú bé chỉ ngước đôi mắt tròn xoe nhìn tôi và rồi tiếp tục cặm cụi trên phím đàn. Mỗi khi Bobby ra về, tôi thấy mình mệt nhừ.

Tháng ngày trôi qua, trái với dự đoán của tôi, Bobby vẫn chăm chỉ dự các buổi học. Mỗi khi bị tôi mắng cậu bé lại lẩm bẩm: “Một ngày kia mẹ sẽ được nghe mình đàn”. Bằng kinh nghiệm, tôi biết chắc Bobby không thể trở thành một nhạc công. Tôi thầm trách móc mẹ Bobby. Ép đứa con không có năng khiếu nhạc này học đàn mà làm gì?
Buổi trình diễn cuối khóa, lần lượt các học trò của tôi đã lên sân khấu, nhưng không thấy dáng Bobby đâu. Tôi đương khấp khởi mừng vì bớt đi một tiết mục kém thì Bobby thẫn thờ đi vào, mắt đỏ hoe sưng húp, tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch. Tôi không thể hiểu nổi tại sao có người mẹ lại để con mình ăn mặc đầu tóc như thế khi bước lên sân khấu. Nhưng không kịp nữa rồi, đành cứ mặc Bobby, miễn chuyện này qua cho nhanh.

Nhưng kì lạ thay! Hợp âm đầu tiên vang lên đã hút hồn tôi. Bobby chơi một bản nhạc buồn do cậu tự chọn mà tôi cũng chưa từng tập cho cậu. Nó đòi hỏi kỹ thuật cao hơn những gì Bobby đã học. Dẫu vẫn là tiếng đàn của trẻ con, nhưng nó như có hồn, lúc ai oán, khi ào ạt. Khi hợp âm cuối cùng lắng xuống, toàn thể hội trường đứng bật dậy vỗ tay rầm rầm. Bobby lập cập đứng dậy tiến lại gần micro: “Mẹ thích bản nhạc này không?”, cậu bé hỏi. Ai nấy ngơ ngác nhìn quanh cố tìm xem ai là mẹ của Bobby. Sợ cậu bé làm điều thất thố, từ trong cánh gà tôi vội chạy ra kéo tay Bobby. Một người đàn ông – sau này tôi biết đó là nhân viên bảo trợ xã hội có nhiệm vụ tháp tùng cậu bé – len đến bên tôi nói khẽ: “Mẹ Bobby bị điếc. Cả đời bà chỉ mong được nghe tiếng đàn của con. Bà vừa qua đời sáng nay vì bệnh ung thư và không kịp đến xem con trai biểu diễn”.


Sưu Tầm
 
post bài cùng chủ đề với em Chu Anh Duy nhé. :)

Giáng Sinh đáng nhớ nhất

Mẹ Alice mất khi bé mới 5 tuổi. Mặc dù chín anh chị rất yêu thương và chăm sóc bé chu đáo nhưng vẫn không thể thay thế được tình yêu thương của mẹ.

Năm 1925, cuộc sống vô cùng khốn khó, Alice- sau này cũng trở thành mẹ- kể cho chúng tôi nghe rằng, lúc đó gia đình bà nghèo đến nỗi không thể mua nổi cho bà một con búp bê.

Vì bản thân phải chịu nhiều mất mát, Alice quyết chí sẽ chăm sóc người khác- đầu tiên là cha mình, sau đó là tới chồng, tới ba đứa con, rồi sau này là các cháu. Họ luôn là mối quan tâm sâu sắc nhất trong cuộc đời bà. Bà cảm thấy mình có thể bù đắp cho tuổi thơ thiếu thốn của mình bằng tấm lòng hy sinh tận tụy cho gia đình, nhưng dường như vẫn còn một khoảng trống không sao lấp được.

Vào tháng 12-1982, tôi vào làm tại một ngân hàng địa phương. Một chiều nọ, chúng tôi đang trang trí cây thông Giáng Sinh trong tiền sảnh ngân hàng- vừa làm vừa hát những bài hát thánh ca- thì một khách hàng tới chào hàng cho mùa Giáng Sinh, giới thiệu cho tôi một mẫu hàng thủ công: những con búp bê xinh xắn làm bằng tay. Tôi quyết định mua một con cho bé Katie sắp lên 5 của mình. Bỗng ra tôi nảy ra ý nhờ người bán hàng làm một con búp bê đặc biệt để tặng mẹ, một con tóc xám thật ấn tượng- búp bê bà ngoại.

Người bán hàng thấy ý tưởng này thật độc đáo và xem đó như một sự thách thức sáng tạo. Vậy là tôi đặt hàng hai con búp bê, một tóc vàng và một tóc xám cho buổi sáng ngày Noel!

Sự việc định hình khi một đồng nghiệp kể rằng cha cô ấy thường đóng vai ông già Noencho tổ chức từ thiện trong vùng tôi ở. Và ông sẵn sàng viếng thăm nhà tôi vào sáng ngày Giáng Sinh để tặng quà cho Katie. Sáng đó cha mẹ tôi cũng tới thăm,nên tôi dự định sẽ làm sống lại ký ức và những ngày đáng nhớ nhất trong cuộc đời mẹ.

Ngày Giáng Sinh. Đúng như kế hoạch, ông già Noel ghé qua nhà tôi. Quà cho mẹ và cho Katie đã được tôi chuẩn bị sẵn, đang nằm dưới cùng bao đồ của ông. Katie ngạc nhiên và hoan hỉ vì được ông già Noel tới tận nhà thăm. Đó là giây phút tôi thấy bé hạnh phúc nhất trong cuộc đời trẻ thơ của bé.

Mẹ tôi sung sướng nhìn cháu ngoại hớn hở vì vị khách đặc biệt.Ông già Noel định quay đi, thì chợt ông nhìn vào túi đồ một lần nữa và lấy ra thêm một món quà. Ông hỏi ai là Alice,mẹ tôi ngớ người ra và nhớ lại đó chính là tên hồi con gái của mình.

Ông già No-en trao cho bà món quà, kèm với một tấm thiếp ghi:

Alice yêu quý,

Ông đang lau chùi xe trượt tuyết, chuẩn bi cho cuộc hành trình năm nay thì phát hiện ra túi đồ này. Đáng lý ra túi đồ phải được gửi vào ngày 25 -12-1925 cơ. Món quà bên trong đã lớn lên rất nhiều, nhưng ông cảm thấy hình như cháu vẫn ao ước mong nhận nó.Ông thành thật xin lỗi vì đã chậm trễ trao cho cháu món quà này.
Thương,
Ông già Nô-en.


Phản ứng của mẹ là một trong những cảnh xúc động nhất tôi từng chứng kiến. Bà không thốt nên lời, chỉ ôm ghì con búp bê mà bà đã ao ước hơn 50 năm nay, những giọt nước mắt sung sướng lăn dài trên gò má. Con búp bê do chính "ông già Noel" tặng đã khiến mẹ tôi trở thành " đứa trẻ" hạnh phúc nhất trên đời.

Alice Ferguson.
( Nơi tình yêu bất diệt)

cũng gần Chủ đề thôi, không giống lắm :D
 
Back
Bên trên